Kết thúc năm Tân Mão, bước qua năm Nhâm Thìn, chủ blog xin trân trọng
cảm ơn sự quan tâm, chia sẻ, động viên, phê bình và cộng tác của quý vị xa gần.
Xin gửi tới toàn thể quý vị từng quan tâm tới blog Phamvietdaonv
lời kính chúc nhân ngày Tất Niên năm Tân Mão:
NĂM NHÂM THÌN VẠN SỰ NHƯ
Ý !
Phạm Viết Đào.
Băn khoăn về hiện tình đất nước là một nỗi lo lớn đang canh cánh
trong lòng của rất nhiều con dân đất Việt, nhất là đội ngũ trí thức; Thế nhưng lịch
sử, thời đại đã có những tác động khắc nghiệt vào đội ngũ trí thức Việt Nam, làm
cho họ bị phân hóa, phân cực, bị phân thân do vậy nên đội ngũ này không được
phát triển thuần khiết, thuần chất, thuần chủng…
Hiện tại, trong thực tế đất nước đang hình thành 2 loại người
mang danh trí thức: số nằm trong guồng máy công quyền và số lớn khác nằm ngoài
bộ máy công quyền; loại nằm ngoài bộ máy công quyền như trong các cơ quan
nghiên cứu, các hiệp hội, đoàn thể nên loại này thường bị coi là loại trí thức
“ kinh nhi viễn chi “; một số khác họ
là trí thức đấy nhưng những công việc kiếm sống không liên quan tới sở học của
họ, họ sắm vai trí thức, họ chứng mình mình là trí thức cho đỡ nhớ nghề, cho khỏi
hổ với sở học còn vai trò và sự tác động của họ vào xã hội, vào bộ máy công quyền
hết sức hạn chế…
Số trí thức nằm trong guồng máy công quyền thì phần lớn hoặc là
họ viên mãn với vị trí, quyền lợi bổng lộc mà guồng máy, cơ chế mang lại cho họ
họ, định vị họ, mặc định họ; vì thế nên thường thấy đội ngũ này hoặc vào hùa,
thỏa hiệp dễ dàng với cái trật tự xã hội hiện có do chế độ tạo nên, họ tự kiểm
duyệt, “ biên tập “ chất phản biện, một
thuộc tính cố hữu thuộc về bản chất của trí thức; Số thứ 2 thì họ nhận thấy những
điều bất ổn của guồng máy, của cơ chế, của chế độ nhưng vì vị thế, vì miếng cơm
manh áo mà họ cũng “mũ ni che tai”, chấp
nhận kiếp tầm gửi “ sớm vác ô đi, tối vác
ô về “cho qua ngày để yên ổn với đồng lương và bổng lộc mà họ đang thụ hưởng;
Còn số nữa thì bám vào cơ chế để trổ “
tài lẻ “ để “ vinh thân phì gia “
làm trọng…
Giới trí thức này phần lớn có thể xếp họ vào tầng lớp “ trí ngủ “, họ buông xuôi, họ làm ngơ, họ thờ ơ với thời cuộc với vận mệnh đất nước; nếu thảng hoặc họ có lên tiếng đâu đó thì họ phải đo đón đủ đường, đủ điều để phù hợp với vai trò “ công bộc “, một dạng giống như “ công công “( hoạn quan ) thời phong kiến; họ cam phận “ vào triều thì đi theo bước cung phi”…
Trong lớp trí thức này được bổ sung thêm những thành phần kiểu như
Giáo sư Ngô Bảo Châu, người được đích thân Thủ tướng săn đón, tạo điều kiện tối
đa nhưng xem chừng việc săn đón, chăm sóc Ngô Bảo Châu là một động thái chính
trị hơn là một hành động thể chế hóa chính sách trọng dụng trí thức; việc làm của
Thủ tướng không khác hơn việc chăm sóc cây cảnh để trang trí cái mặt tiền của
chế độ đang mang tiếng là không biết cách tuyển chọn, đào tạo, bồi dưỡng và trọng
dụng nhân tài…Thực ra Ngô Bảo Châu thành đạt là nhờ môi trường “ đào tạo” Pháp;
Đặng Thái Sơn nổi danh là nhờ Liên Xô, còn về Việt Nam thì không biết chừng
đang lang thang ở các quan bar…
Còn một loại trí thức nữa đó là những vị như cái nhà anh gì con
ông Nguyễn Tấn Dũng và con ông Nguyễn Văn Chi, đó là loại trí thức thuộc tầng lớp
con ông cháu cha; tuy không phải là tất cả, nhưng nhiều trường hợp họ thăng tiến
như diều gặp gió đôi khi lại không do tài năng; trong số này không ít vị thật
sự là “trí giả” khoác áo trí thức…
Số trí thức ngoài guồng thì hiện đang xuất hiện một số người
đang lăn xả vào nhiều vấn đề của xã hội, đất nước song họ lại bị những hạn chế
rất cơ bản: thiếu thông tin; họ không có điều kiện để chui vào “cái chăn” chế độ để biết được đường đi
nước bước và cách sống ký sinh của “loài
rận” người…Thành ra tiếng nói của họ có thể gây được áp lực nào đó nhưng rất
dễ bị những anh “ trí giả “ và cả cơ quan tuyên giáo, an ninh vô hiệu các ý kiến phát biểu, phản biện của họ; những
ý kiến của họ dễ dàng bị chụp cho “cái
mũ” là hàm hồ, thiếu xây dựng, là thiếu căn cứ khoa học…Điều này chúng ta dễ
dàng nhận ra qua bài phỏng vấn 5 trí thức của Đài BBC: Cảm quan và Dự báo 2012…Đây
thật sự là khối mâu thuẫn lớn, bi kịch lớn của môi trường sinh thái của trí thức
Việt Nam...
Hiện nay, dư luận rất chú ý tới ý kiến phản biện của một số vị từng
một thời là công bộc của chế độ, chui ra từ trong chăn chế độ, nghỉ hưu nên ý
kiến của họ dễ thấy là gần với thực tế vì họ từng là người trong cuộc…
Việc bắt mạch các con bệnh của chế độ để kê đơn, để chữa trị, để
phản biện, để phản tỉnh là việc được nhiều ý kiến đưa ra nhưng xem chừng chưa tạo
ra được chuyển biến tích cực; Điều này có 2 khả năng: Bắt chưa đúng bệnh hoặc bắt
đúng bệnh nhưng con bệnh đã vào diện vô phương cứu chữa; Do vậy nên các toa thuốc
đặc trị chỉ có thể giúp con bệnh kéo dài thời gian ngoắc ngoảy chứ không mong
khỏi bệnh, phục hồi sức khỏe…
Theo người viết bài này, hiện nay một mối nguy nhất, thiệt hại lớn
nhất nơi đẻ ra các tệ nạn xã hội làm suy yếu nguồn lực quốc gia, phát sinh các
tệ nạn xã hội: Đó là khu vực đầu tư công hiệu quả thấp, lãng phí thất thoát nhiều;
nguyên nhân là do chưa sử dụng đủ hàm lượng chất xám của trí thức; nói cách
khác: nền kinh tế của chúng ta chứa đựng hàm lượng trí thức thấp, nó là kết quả
của những mánh mung, cơ hội, chụp giật, ăn may theo mùa, theo thời nhiều hơn…
Hàm lượng tri thức thấp của nền kinh tế xuất phát từ nguyên
nhân: Chế độ đã chưa tạo ra được cơ chế để làm tốt công việc đào tạo, bồi dưỡng
và trọng dụng nhân tài; để nhưng nhân tài có tài kinh bang tế thế tham gia thiết
kế, vận hàng guồng máy, mô hình quản trị, tạo ra một với tay nghề cao, thuần chất,
thuần chủng…
Điều này chúng ta có thể thấy trong guồng máy chế độ thỉnh thoảng
ta cũng thấy thành quả này nọ của giới trí thức, nhưng phần lớn thuộc vào
chuyên môn hẹp, tài lẻ; Trong khi đó đất nước cần những bộ óc lớn, có đầu óc
kinh bang tế thế, những cỗ máy đầu tàu có khả năng hoạch định, thiết kế ra
những mô hình quản trị xã hội, có khả năng phát huy nội lực của gần một trăm triệu
dân của một đất nước chưa đến nỗi bị thiên nhiên đối xử tàn tệ. Không phải ngẫu
nhiên mà chúng ta thường thấy những mô hình quản trị xã hội Việt Nam suốt nửa
thế kỷ qua, phần lớn đều là những mô hình sao chép, rập khuôn xơ cứng nhiều khi
chẳng ăn nhập với bối cảnh kinh tế-xã hội-văn hóa Việt Nam. Về nguyên lý, về
nguyên tắc cơ học: chỉ khi nào anh đứng và đi bằng đôi chân của mình; anh suy
nghĩ bằng cái đầu của mình; anh hành động theo sự thôi thúc của nhịp đập con tim thì anh mới có thể coi mình là một bộ máy hoàn chỉnh, sinh thể người
hoàn thiện. Một quốc gia cũng vậy; mô mình quản trị xã hội cũng vậy; Một người
lo bằng cả kho người làm…Sự suy thoái xuống cấp, sự bế tắc trong các lĩnh vực
kinh tế-chính trị-xã hội hiện tại đều có nguyên nhân từ sự bất cập, hụt hẫng về
“ hàm lượng” trí thức mà chế độ thu
hút, tinh luyện đưa vào guồng máy…
Lịch sử nước nhà đã có những trí thức tạo thời thế, can dự làm xoay chuyển
cả một giai đoạn lịch sử như Nguyễn Trãi; loại này hàng trăm năm mới có một hai;
thế nhưng bản thân Nguyễn Trãi tuy là một trí thức lừng danh nhưng cuối cùng
cũng có bảo tồn được chân mạng của ông đâu ? Nên nhớ có lúc Lê Lợi giao cho
Nguyễn Trãi chức Nhập nội hành khiển, tương tự như Thủ tướng bây giờ, người đứng
đầu bộ máy hành pháp, thế mà cuối cùng ông vẫn bị bật ra khỏi guồng máy và bị
cái guồng máy đó nghiến nát…

Đội ngũ trí thức Việt Nam không thể không đặt những dấu hỏi về
các nhân vật như Hoàng Xuân Hãn, như Trần Văn Giàu- những tấm gương trí thức Việt Nam... Xin hãy đọc tiểu sử
của ông được viết trong cuốn
Trí thức Nam Bộ (1945-1954) NXB Đại học Quốc gia TP.HCM :” Trần Văn Giàu sinh năm 1911 tại xã An Lục Long, huyện Châu Thành, tỉnh Tân An (nay là tỉnh Long An). Năm 1928, sau khi tốt nghiệp Trường trung học Chasseloup Laubat ở Sài Gòn, Trần Văn Giàu được gia đình cho sang Pháp du học tại Đại học Toulouse.
Tháng 3 năm 1929, Trần Văn Giàu xin gia nhập và trở thành Đảng viên Đảng CS Pháp. Là một người CS yêu nước đầy nhiệt huyết, ông được anh em du học sinh và thợ thuyền Việt Nam ở thành phố Toulouse cử làm đại biểu lên Paris tham dự cuộc biểu tình đòi xóa an tử hình cho 13 thủ lĩnh Quốc dân Đảng bị Pháp bắt trong cuộc khởi nghĩa Yên Bái. Do vậy, ông bị cảnh sát bắt giam tại nhà tù Loa Roquillis và sau đó, ông bị Chính phủ Pháp trục xuất về nước.
Sau khi về nước, Trần Văn Giàu tham gia dạy học tại Trường tư thục Huỳnh Công Phát , đồng thời tham gia hoạt động cách mạng ở Sài Gòn – Chợ Lớn. Cũng trong thời gian này, ông được tổ chức Đảng kết nạp và trở thành đảng viên Đảng CSĐD, đồng thời ông được phân công cùng Hải Triều phụ trách Ban Học sinh và Ban Phản đế của Xứ ủy Nam Kỳ
Sau cao trào Xô viết Nghệ tĩnh, được tổ chức Đảng đồng ý, Trần Văn Giàu sang Liên Xô học tại Trường Đại học Đông Phương. Năm 1933, khi bảo vệ thành công đề tài tốt nghiệp “Vấn đề ruộng đất ở Đông Dương”, Trần Văn Giàu nhận bằng Đại học Đông Phương rồi rời Matxcơva về nước.
Trở về Sài Gòn, Trần Văn Giàu tiếp tục hoạt động cách mạng, đặc biệt ông tham gia tổ chức lại Xứ ủy Nam Kỳ, đồng thời tham gia xuất bản tờ báo Cờ đỏ và bộ sách Tùng thư. Là một người yêu nước, uy tín của ông ngày càng tăng trong giới nhân sĩ trí thức Nam Kỳ, chính vì thế , ông bị thực dân Pháp bắt giam nhiều lần, kể cả bị biệt giam tại Côn Đảo, Tà Lài… năm 1941, Trần Văn Giàu lãnh đạo anh em tù chính trị tổ chức vượt ngục Tà Lài (Đồng Nai) thành công. Đến năm 1943, Trần Văn Giàu được cử làm Bí thư Xứ ủy Nam Kỳ.
Ngày 25-8-1945, Cách mạng tháng Tám thành công, tại Sài Gòn, Chính quyền cách mạng được thành lập, Trần Văn Giàu được cử làm Chủ tịch Ủy ban Hành chính Lâm thời nam bộ. Ngày 23-9-1945 , khi tiếng súng kháng chiến ở Nam Bộ bùng nổ , Ủy ban kháng chiến Nam Bộ được thành lập và Trần Văn Giàu được cử giữ chức Chủ tịch.
Từ năm 1946 đến năm 1954, Trần Văn Giàu giữ chức Tổng giám đốc Nha Thông tin Nam Bộ và sau đó, ông được điều động ra chiến khu Việt Bắc tham gia xây dựng, phát triển giáo dục đại học và trung học chuyên nghiệp.”
Trí thức Nam Bộ (1945-1954) NXB Đại học Quốc gia TP.HCM :” Trần Văn Giàu sinh năm 1911 tại xã An Lục Long, huyện Châu Thành, tỉnh Tân An (nay là tỉnh Long An). Năm 1928, sau khi tốt nghiệp Trường trung học Chasseloup Laubat ở Sài Gòn, Trần Văn Giàu được gia đình cho sang Pháp du học tại Đại học Toulouse.
Tháng 3 năm 1929, Trần Văn Giàu xin gia nhập và trở thành Đảng viên Đảng CS Pháp. Là một người CS yêu nước đầy nhiệt huyết, ông được anh em du học sinh và thợ thuyền Việt Nam ở thành phố Toulouse cử làm đại biểu lên Paris tham dự cuộc biểu tình đòi xóa an tử hình cho 13 thủ lĩnh Quốc dân Đảng bị Pháp bắt trong cuộc khởi nghĩa Yên Bái. Do vậy, ông bị cảnh sát bắt giam tại nhà tù Loa Roquillis và sau đó, ông bị Chính phủ Pháp trục xuất về nước.
Sau khi về nước, Trần Văn Giàu tham gia dạy học tại Trường tư thục Huỳnh Công Phát , đồng thời tham gia hoạt động cách mạng ở Sài Gòn – Chợ Lớn. Cũng trong thời gian này, ông được tổ chức Đảng kết nạp và trở thành đảng viên Đảng CSĐD, đồng thời ông được phân công cùng Hải Triều phụ trách Ban Học sinh và Ban Phản đế của Xứ ủy Nam Kỳ
Sau cao trào Xô viết Nghệ tĩnh, được tổ chức Đảng đồng ý, Trần Văn Giàu sang Liên Xô học tại Trường Đại học Đông Phương. Năm 1933, khi bảo vệ thành công đề tài tốt nghiệp “Vấn đề ruộng đất ở Đông Dương”, Trần Văn Giàu nhận bằng Đại học Đông Phương rồi rời Matxcơva về nước.
Trở về Sài Gòn, Trần Văn Giàu tiếp tục hoạt động cách mạng, đặc biệt ông tham gia tổ chức lại Xứ ủy Nam Kỳ, đồng thời tham gia xuất bản tờ báo Cờ đỏ và bộ sách Tùng thư. Là một người yêu nước, uy tín của ông ngày càng tăng trong giới nhân sĩ trí thức Nam Kỳ, chính vì thế , ông bị thực dân Pháp bắt giam nhiều lần, kể cả bị biệt giam tại Côn Đảo, Tà Lài… năm 1941, Trần Văn Giàu lãnh đạo anh em tù chính trị tổ chức vượt ngục Tà Lài (Đồng Nai) thành công. Đến năm 1943, Trần Văn Giàu được cử làm Bí thư Xứ ủy Nam Kỳ.
Ngày 25-8-1945, Cách mạng tháng Tám thành công, tại Sài Gòn, Chính quyền cách mạng được thành lập, Trần Văn Giàu được cử làm Chủ tịch Ủy ban Hành chính Lâm thời nam bộ. Ngày 23-9-1945 , khi tiếng súng kháng chiến ở Nam Bộ bùng nổ , Ủy ban kháng chiến Nam Bộ được thành lập và Trần Văn Giàu được cử giữ chức Chủ tịch.
Từ năm 1946 đến năm 1954, Trần Văn Giàu giữ chức Tổng giám đốc Nha Thông tin Nam Bộ và sau đó, ông được điều động ra chiến khu Việt Bắc tham gia xây dựng, phát triển giáo dục đại học và trung học chuyên nghiệp.”
Trần Văn Giàu từng được đào tạo tại lò Đại học phương Đông của
Liên Xô; Đảng viên Đảng Cộng sản Pháp, nhiều năm vào tù ra tội thoát khỏi tù là
do vượt ngục thành công; là Chủ tịch Ủy ban kháng chiến Nam Bộ tổ chức cuộc
cách mạng Tháng Tám ở Sài Gòn…Với bề dày trong chính trường như vậy, đáng lý
ra ông phải là người có chân trong Bộ Chính trị ? Nhưng không, khi Hồ Chí Minh
còn sống, Trần Văn Giàu đã được biệt phái sang làm công tác chuyên môn và không
còn được lai vãng tới chính trường? Điều này cho thấy thân phận trí thức của chế
độ như thế nào mặc dù trong số những cộng sản gộc, Trần Văn Giàu thuộc diện có
học nhất …
Quan hệ Hồ Chí Minh-Trần Văn Giàu đã phần nào minh chứng cho cái
quan hệ Trí thức và Chế độ; mặc dù không ai phủ nhận Hồ Chí Minh cũng là một
trí thức lớn, một nhân cách lớn nhưng lại không có chỗ cho Trần Văn Giàu ?
Điều lo lắng nhất hiện nay không chỉ là ở cái “ hàm lượng tri thức “ thấp kém trong guồng
máy chế độ; guồng máy đó vận hành không đáp ứng, thu hút được nhu cầu phát triển
của một quốc gia gần trăm triệu dân; Điều nguy hại hơn: “Hiền tài là nguyên khí
quốc gia”, khi nguyên khí bị trấn yểm, bị xua, phân… thì đó là cơ hội để cho "tà
khí", "hung khí", " thải khí" chế ngự…Những việc làm thất nhân tâm đối với dân chúng
của nhiều cấp chính quyền và các quan chức phải chăng là dấu hiệu của "tà khí" đang hoành hành; những vụ giết người man rợ như thời Trung Cổ: giết hàng loạt, giết đốt
xác phi tang, giết người vì những nguyên nhân nhỏ nhặt thậm chí vô cớ cho thấy
"hung khí" đang bùng phát tới mức nào ? Những sự nhiễu loạn thông tin, chính kiến,
luật pháp phải trái không nghiêm minh là dấu hiệu của "thải khí" của chế độ đang thải ra quá đậm
đặc ?!
Triều đại nào, thể chế nào không làm tốt việc chăm sóc, nâng đỡ và
tạo cho nguyên khí hưng thịnh thì sớm muộn chế độ đó của sẽ gặp nguy…
Làm gì để hưng thịnh nguyên khí ? Hy vọng trong những bài viết khai
bút đầu xuân, chủ blog sẽ cố gắng nêu một vài kiến giải, tham góp. Hy vọng chủ blog
cũng sẽ nhận được nhiều ý kiến tham gia bàn luận vế vấn đề bảo tồn, giữ gìn và phát
triển nguyên khí quốc gia.
Kết thúc năm Tân Mão, bước qua năm Nhâm Thìn, chủ blog xin trân trọng
cảm ơn sự quan tâm, chia sẻ, động viên, phê bình và cộng tác của quý vị xa gần.
Xin gửi tới toàn thể quý vị từng quan tâm tới blog Phamvietdaonv
lời kính chúc nhân ngày Tất Niên năm Mão:



NĂM MỚI CHÚC BÁC VÀ TOÀN GIA LUÔN MẠNH KHỎE,VẠN SỰ NHƯ Ý!
Trả lờiXóaCHẮC CHẮN MỌI NGƯỜI SẼ VUI HƠN NẾU KHÔNG CÓ VỤ TIÊN LÃNG VỪA RỒI.
Bác Đào viết bài này hay quá.
XóaChúc bác Đào nhiều sức khỏe trong năm mới này để viết thêm những bài hay và mạnh hơn nữa.
Ông Chu Hảo và cậu NBC cần đọc để hiểu thế nào là người trí thức thực sự cần cho đất nước, chứ không phải là trí ngủ trong cái xã hội nhiễu nhương không giống ai này.
Giá như đừng có comment của bà Nguyệt mờ ngay ở đầu trang như thế này chắc sẽ hay hơn, Vì ai cũng mừng khi có tiếng nổ của "chùm pháo hoa cải đón Xuân" của anh nông dân-trí thức ĐVV, thì cái còm của chị này thì lại không mừng như vậy.
Bệnh đã di căn rồi làm sao chữa được nữa hả bác đào, bây giờ đang dùng Mócphin với Sâm để kéo dài thời gian sống thôi chứ. Nhân tài thì rời xa đất nước để ra nước ngoài tìm kiếm tương lai...còn bọn ngu dốt ngông cuồng học chỉ hết cấp 2 trường làng,chạy trọt học trường Tại chức này nọ là lên làm Chủ tịch, bí thư Tỉnh rồi tha hồ mà phá rừng,chạy dự án,tham nhũng,vơ vét.Mà ngay các vị Nguyên là Lãnh đạo cấp cao của Đảng còn thừa nhận... đúng mục ruỗng hết chỗ nói... Chế độ tồn tại hay sụp đổ chỉ là thời gian sớm hay muộn nữa thôi.
Trả lờiXóaDân Tộc Nào Lãnh Tụ Đó
XóaMột bài viết tuyệt vời, vô cùng sâu sắc. Nhà em chúc bác Đào và gia đình năm mới sức khỏe, an khang thịnh vượng!
Trả lờiXóachúc bác Đào luôn mạnh khỏe.
Trả lờiXóaKinh chuc Bac Dao nam moi Nham Thin AN KHANG - THINH VUONG!
Trả lờiXóaDon nam moi bang bai viet qua hay cua Bac,mong rang van menh dat nuoc se thay doi.Nam moi chuc Bac va gia dinh suc khoe an khang thinh vuong.
Trả lờiXóaCám ơn bài viết thật tinh tế của bác Đào. Năm mới kính chúc bác và gia đình được vui vẻ, an khang, thịnh vượng.
Trả lờiXóaSau đây tôi xin góp chút ý mọn về nguyên khí. Theo tôi hiểu thì nguyên khí là loại khí thanh nhẹ của trời, ý nghĩa chữ thanh nhẹ ở đây giống như trong câu 'nhẹ làm trời nặng làm đất' chứ không phải nặng nhẹ như thường hiểu. Đó cũng là ý nghĩa của chữ Nguyên trong quẻ Kiền của kinh Dịch: "Nguyên Hanh Lợi Trinh". Cho nên người nào được bẩm thụ nhiều nguyên khí thì sẽ hành sử theo đạo "nguyên hanh lợi trinh". Cổ nhân tin rằng người hiền tài của quốc gia được bẩm thụ nhiều nguyên khí cho nên họ chỉ làm việc lợi lạc cho mọi người, họ coi khinh những giá trị trọng trược của trần thế như tiền tài danh vọng. Những người được như thế chỉ có thể là những người đã tu nhiều kiếp, hoặc là họ được Trời giao trọng trách xuống thế gian làm việc. Nếu trong một quốc gia người hiền tài được trọng dụng thì theo luật đồng thanh tương ứng, những người hiền tài khác sẽ theo nhau tìm về phục vụ. Còn nếu lãnh đạo một quốc gia mà sa đọa thì hiền tài sẽ xa lánh. Cho nên câu hỏi của bác 'làm thế nào thể hưng thịnh nguyên khí' là một câu hỏi thật quan trọng dành cho người có trách nhiệm với đất nước.
Nhân dịp năm mới, xin chúc bác Đào và gia đình luôn mạnh khỏe, đóng góp nhiều hơn nữa cho công cuộc xây dựng nhà nước pháp quyền, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh. Chúc cho blog "Nhà văn Phạm Viết Đào: Thế sự - Văn chương" luôn đứng vững trước đầu sóng ngọn gió, trước các cuộc tấn công của thế lực xấu dùng tin tặc phá hoại, ngăn cản bạn đọc bốn phương đến với blog Phạm Viết Đào. Chúc cho cây bút Phạm Viết Đào luôn cứng rắn như thép để "đâm mấy thằng gian bút chẳng tà" và luôn giành được sự yêu mến, tin cậy của bạn đọc.
Trả lờiXóabác ĐÀO ,bác biết, tôi biết,nhân dân việt nam biết những phải chui chim nằm trên lữa, cá nằm dưới dao.nhưng nói cho cùng cái chụi chưa chắc đã chụi,độ đường đang lớn dần để đi đến chổ quả chín,chính bác là người xúc tác
Trả lờiXóanăm cũ gần qua chuẩn bị sang năn mới kính chúc bác ,gia đình bác môT năm mới ;AN KHANG THỊNH VƯỢNG
Đọc các trang báo mạng , tôi thấy có rất nhiều trí thức: nhà văn, nhà báo, nhà khoa học ... có tâm,và trách nhiệm với vận mệnh đất nước, qua các bài báo hay
Trả lờiXóaNăm mới kính chúc Anh Phạm viết Đào , và gia đình bình an, mạnh giỏi.
Bác Đào nói đúng đấy. Trí thức ở chế độ nào cũng được chia thành 2 loại: loại bảo thủ (loại này thường tham gia vào bộ máy công quyền: có địa vị, có quyền lực, có bổng lộc do giai cấp thống trị ban nên họ thường nói tiếng nói của giai cấp thống trị)và loại cấp tiến (loại này thường cất lên tiếng nói phản biện, thậm chí mạnh nha tư tưởng cho một cuộc cách mạng tương lại). Khi cách mạ nổ ra và thành công thì công lao của trí thức cấp tiến được giai cấp thống trị trân trọng, họ lại ban phát địa vị bổng lộc, lớp trí thức này lại chuyển từ lối sống "dấn thân", sang lối sống hưởng thụ, dần dần trở thành trí thức thủ cựu, bên cạnh đó một tầng lớp trí thức cấp tiến mới lại đang manh nha hình thành trong chế độ mới....Trí thức ở nước ta hiện nay cũng như vậy thôi.
Trả lờiXóaLà độc giả thường xuyên của phamvietdaonv.blog, tôi xin gửi lời cám ơn tới nhà văn. Chúc Nhà văn cùng gia đình năm mới gặp nhiều may mắn và hạnh phúc. Trang phamvietdaonv.blog là một trong những trang báo mạng hấp dẫn và bổ ích. Nó mang lại cho bạn đọc luồng thông tin nhanh chóng, chân thực và bổ ích. Rất mong nhà văn sang năm mới có nhiều sức khỏe để đóng góp cho nền báo chí "lề giữa" đậm đà chất "thật" nhất.
Trả lờiXóaBài viết của bác hết sức sắc bén,đọc đến đâu"vỡ ra" đến đấy.Kính chúc bác năm mới vạn sự an khang,càng ngày càng tinh anh,mẫn tiệp.
Trả lờiXóaĐất nước còn nghèo mà sao nhiều kẻ quan quyền giàu quá, giàu hơn cả tài phiệt, phải chăng họ làm bằng mồ hôi nước mắt, hay họ sử dụng cái chiến lược của họ,...
Trả lờiXóaNgô Bảo Châu là con cừu non đã run sợ !!!
Trả lờiXóaBác Đào viết như Samurai múa kiếm nha, cám ơn bác Đào, đầu năm kính chúc bác Đào và gia đình được dồi dào sức khỏe và bình an may mắn luôn.
Trả lờiXóaNăm mới chúc bác Phạm Viết Đào dồi dào sức khỏe, gia đình an lành, hạnh phúc. Chúc blog PVĐào ngày càng có nhiều thông tin, bài vở khách quan và trung thực, có ích cho dân cho nước.
Trả lờiXóaNăm mới chúc bác Đào dồi dào sức khỏe, gia đình an lành, hạnh phúc. Chúc blog PVĐ ngày càng có nhiều thông tin,bài vở khách quan và trung thực, có ích cho dân cho nước.
Trả lờiXóaNăm mới kính chúc nhà văn và gia đình một năm tốt đẹp
Trả lờiXóaChúc cho Blog Pham Viết Đào ngày càng đâm hoa kết quả,mang luồng sinh khí mới và tươi mát cho DÂN TRÍ đất nước
Đầu năm mới em chúc bác Đào mạnh khỏe , gia đình hạnh phúc, gặp nhiều điều tốt lành. Cảm ơn bác Đào vì mới ngày đầu năm mà được đọc được bài viết rất hay.
Trả lờiXóaĐầu năm đáng lẽ chúc xuân mọi người, nhưng đáng buồn cho một "trí thức" trẻ, thôi thì nói lời chúc buồn cho nhân dân "thất phu" chúng ta vậy!!!
Trả lờiXóaNgười có học, học cao, anh được học có từ tiền thuế của nhân dân? Học rộng, biết nhiều nhưng anh không thấy khổ của nhân dân, bất bình thường của xã hội, để đóng góp (phản biện) những bất hợp lý của chính quyền cho chính quyền, thì anh có xứng đáng là người học cao, hiểu rộng??? Cái học của anh có giúp đời, giúp dân không?
Ngô Bảo Châu không phải là người không biết vì về chính trị. Vì trước đây, những bài viết trên blog của anh, đã được BBC trích dẫn ngay. Lời nói của anh được rất nhiều người biết đến. Từ CON CỪU, cho đến "lấy sự cẩu thả và sự sợ hãi làm phương pháp bảo vệ chế độ" sau vụ Cù Huy Hà Vũ. Rồi phải đóng blog???
Một GS được học và sống ở phương Tây: "Xin thưa, bám theo lề là việc của con cừu, không phải việc của con người tự do", lại thành ngay một "con cừu" quá nhanh là vì đâu??? Vì cái gì đã khiếp sợ??? Thật đáng buồn!!!
" Hiền tài là nguyên khí quốc gia ! " Nguyễn Trãi đã khẳng định như thế từ lâu. Có nhiều kẻ ca tụng Nguyễn, tôn sùng Nguyễn, song không bao giờ đếm xỉa đến ý nghĩa thực tế từ Nguyễn. Hiền tài thực chất chưa bao giờ trở thành nguyên khí, nên những gì làm nên diện mạo, căn cơ nước nhà ngày nay chỉ còn là những " tạp khí ", " tà khí ", thậm chí ...tầm bậy khí mà thôi. Oan uổng cho vận hội Việt Nam ta quá : đâu phải thiếu nhân tài !
Trả lờiXóaỞ ĐÂU CŨNG VẬY
Trả lờiXóaBác Đào rất sắc sảo khi nhận xét về sự nắm bắt tình hình của người ngoài cuộc, người trong chăn của các cụ hưu trí.
Nhưng bác Đào ơi, ở Miến Điện thì sao? Ở đâu có một chút tự do, có 1 nhóm người có chung chút lý trí thì có "Vụ án đồng Nọc Nạn". Trong đó có sự giúp đỡ vô tư, có bào chữa miễn phí có sự đánh động dư luận khiến kẻ cầm quyền chùn tay, không dám áp bức kẻ cô thế, kẻ cùng đường.
Không ở "trong chăn" xăng dầu, cảnh sát điều tra, quản lý thị trường, nhưng 2 phóng viên báo Thanh Niên vẫn vạch ra được "đầu mối" của vụ xăng bẩn. Bác Đào ơi, chờ cho các vị "trong chăn" về hưu, he hé sự thật, thì dân ta còn cháy xe dài dài.
Chỉ cần có tự do ngôn luận tất sẽ có tất cả. Khi đó sẽ có sự bàn luận công khai. Khi đó dẫu không trí thức, vẫn có thể chỉ ra cái sai trái mà mình biết. Khi đó dẫu trí thức, lý luận đầy mình, vẫn bị bắt bẻ, khi bao che cái xấu.
Bọn chuyên chế độc tài luôn luôn áp bức, đè nén không cho người dân cất lên tiếng nói là vì vậy đó.
Dang Cong San Viet Nam Quang Vinh Muon Nam. Toi luon tin tuong vao Dang, Chinh Phu se khong bi nhung tu tuong ngoai luong lam lung lay che do. Moi nguoi cu hay noi nay noi no sao khong thay dat nuoc ta phat trien the nao sau bao cuoc chien tranh tan pha? Roi an ninh trat tu nua, nghe noi ben My di ra duong can than gap phai cuop con o ben minh thi toan la anh mat than thien.
Trả lờiXóa