
Chân
dung họa sĩ Bùi Xuân Phái
TIỂU SỬ BÙI XUÂN
PHÁI
Người
Hà Nội. / Quê làng Kim Hoàng, tỉnh Hà Đông. / Sinh ngày 1.9.1921. / Năm 1941 vào
trường Mỹ Thuật Đông Dương. Bắt đầu vẽ phố. / Tham dự triển lãm Tokyo. / 1946:
Tốt nghiệp trường Mỹ Thuật Việt Nam / Giải thưởng triển lãm mỹ thuật toàn quốc;
minh hoạ báo Cứu Quốc. / 1956-1957: Dạy trường Mỹ Thuật Việt Nam. / Từ 1960:
Minh hoạ báo Văn Nghệ. Vẽ và trang trí sân khấu./ 1966-1970: Giai đoạn vẽ nhiều
tranh bột màu trên báo cũ./ Vẽ nhiều chân dung và chân dung tự hoạ./ 1980: Giải
thưởng triển lãm toàn quốc (“Sông Đà”, sơn dầu)./ 1981: Giải thưởng triển lãm
Thủ đô (“Phố Cổ Hội An”, sơn dầu)./ 1982: Giải thưởng triển lãm Thủ đô (“Ô Quan
Chưởng”, sơn dầu)./ 1984: Giải thưởng Triển lãm Thủ đô (“Văn Miếu”, sơn dầu)./
1988: Được mời qua Paris triển lãm, nhưng ngã bệnh nặng và mất ngày 24.6.1988
tại Hà Nội.
Chơi xuân
có biết xuân chăng tá.
Cọc nhổ đi
rồi, lỗ bỏ không!


Vịnh Cái
Giếng
Ngõ ngay
thăm thẳm tới nhà ông,
Giếng tốt
thanh thơi, giếng lạ lùng
Cầu trăng
phau phau đôi ván ghép,
Nước trong
leo lẻo một dòng thông.
Cỏ gà lún
phún leo quanh mép,
Cá diếc le
te lách giữa dòng.
Giếng ấy
thanh tân ai cũng biết
Đố ai dám
thả nạ dòng dòng.



Vịnh cái
quạt
Một lỗ xâu
tự bao giờ,
Chành ra ba
góc da còn thiếu,
Khép lại
đôi bên thịt vẫn thừa.
Mát mặt anh
hùng khi tắt gió,
Che đầu
quân tử lúc sa mưa.
Nâng niu
ướm hỏi người trong trướng,
Phì phạch
trong lòng đã sướng chưa ?

Trống
Thủng
Của em bưng
bít vẫn bùi ngùi,
Nó thủng vì
chưng kẻ nặng dùi,
Ngày vắng
đập tung dăm bảy chiếc,
Đêm thanh
tỏm cắc một đôi hồi,
Khi giang
thẳng cánh bù khi cúi
Chiến đứng
không thôi lại chiến ngồi.
Nhắn nhủ ai
về thương lấy với,
Thịt da ai
cũng thế mà thôi.




Quân tử
dùng dằng đi chẳng dứt
Đi thì cũng
dở ở không xong

Hiền nhân
quân tử ai mà chẳng
Mỏi gối
chồn chân vẫn muốn trèo.


Mát mặt anh
hùng khi tắt gió,
Che đầu
quân tử lúc sa mưa.
Nâng niu
ướm hỏi người trong trướng,
Phì phạch
trong lòng đã sướng chưa?

Bốn cột
khen ai khéo khéo trồng,
Người thì
lên đánh kẻ ngồi trông,
Trai đu gối
hạc khom khom cật
Gái uốn
lưng ong ngửa ngửa lòng.
Bốn mảnh
quần hồng bay phấp phới,
Hai hàng
chân ngọc duỗi song song.
Chơi xuân
có biết xuân chăng tá.
Cọc nhổ đi
rồi, lỗ bỏ không!


Ngán nỗi
xuân đi, xuân lại lại,
Mảnh tình san sẻ tí con con.
Mùa hè hây
hẩy gió nồm đông,
Thiếu nữ
nằm chơi quá giấc nồng.
Những bức tranh trên mà
các bạn xem là một phần nhỏ trong chủ đề minh họa cho ý thơ của Hồ Xuân Hương.
Nhân ngày Xuân, ta cùng thưởng thức một Bùi Xuân Phái trẻ trung, dí dỏm, đậm
chất "u-mua".


0 nhận xét:
Đăng một Nhận xét