Khai bút đầu xuân của Nguyễn Huy Canh.
Sau
nhiều năm tìm tòi, trải nghiệm, tôi đã nhận ra một nguyên lí bất di bất dịch của lịch sử hiện đại: xã hội
có chế độ dân chủ thì Quyền lực chính trị của quốc gia- Quyền được ra chính
sách, được quyết định những vấn đề lớn, trọng đại của đất nước; quyền được sử dụng
công cụ bạo lực nhà nước để áp đặt, thực thi những kế hoạch, và tư tưởng của
mình lên xã hội- nhất thiết phải thuộc về nhân dân, của nhân dân. Và người dân
phải trực tiếp tham gia vào quá trình xây dựng, thiết kế, kiến tạo nên cái cấu
trúc quyền lực cao nhất ấy bằng lá phiếu của mình.
Đó phải được hiểu là sự sinh
thành quyền lực của một xã hội
có lí tính. Lịch sử của một dân tộc có lí tính là một dân tộc đã trưởng thành.
Quyền lực chính trị cao nhất của xã hội
chúng ta hiện nay không phải là Nhà nước, Quốc Hội theo lí thuyết ghi trong Hiến
Pháp mà là BCHTW, BCT.
Quyền lực này đã biến (hay cũng thế) chỉ xem
Nhà nước như một công cụ thể chế hóa, cụ thể hóa, hành động hóa chính sách và
nghị quyết của Đảng. Phải chăng đây là cách hiểu của Marx về khái niệm “nửa nhà
nước”, khái niệm về nhà nước trên con đường tự tiêu vong mà ông gọi là chuyên
chính vô sản, và khái niệm này hiện đang được chúng ta vận dụng, như vẫn nói là
một sáng tạo vào trong hoạt động thực tiễn chính trị nước nhà. Nhưng thực ra đó
chỉ là một cuộc hôn phối cưỡng bức giữa tư duy chuyên chính vô sản và tư duy về
nhà nước pháp quyền tư sản.
Vì thế, chế độ xã hội của chúng ta vẫn
được tự hào là có nền dân chủ gấp vạn lần chế độ tư bản, nhưng lại lộ ra một bất cập
vĩ đại nhất của lịch sử: người dân, (và có đến gần) 3 triệu đảng viên
thường và hoặc đã nghỉ hưu lại không hề được tham gia trực tiếp vào quá trình
kiến tạo, kiến thiết nên cái bộ máy quyền lực ấy.Và nó đã được Đảng tạo ra theo
một qui trình khép kín, riêng biệt, nội bộ, và hoàn toàn bí mật với người dân.Người
dân như một kẻ xa lạ với đời sống chính trị đang diễn ra trong chính xã hội của
mình, đời sống của mình.
Vì vậy, quyền bầu cử của người dân
được thực hiện để tạo lập ra bộ máy nhà nước ở các cấp trên thực tế chỉ còn
mang ý nghĩa tượng trưng, và phụ thuộc.Và thứ nữa, nguy hại hơn, cái bất cập vĩ
đại này là nguyên nhân đầu tiên, và cuối cùng của những suy thoái nghiêm trọng
và phổ biến về đạo đức và chính trị trong Đảng hiện nay. Đó là nạn con ông cháu
cha, là chủ nghĩa thân tộc phong kiến tái diễn, là nạn mua bán chức quyền, là
những nhũng nhiễu trong thu hồi, cưỡng chế đất đai, là nhiều vụ tham ô, lãng
phí tiền tỉ của các quan chức…đó là sự hư hỏng của nhân cách, thờ ơ và vô cảm của
không ít cán bộ có chức quyền với nỗi bất công, bất hạnh, nghèo khó cũng như với
những nhu cầu bức thiết, hàng ngày của nhân dân.
Cái bất cập vĩ đại này, và vì thế
cũng trở thành lực cản lớn nhất cho con đường đi, cho sự phát triển của đất nước,
dân tộc.
Đảng muốn có một sức mạnh chiến đấu,
một tín nhiệm cao trong nhân dân, không muốn bị khủng hoảng, không phụ lòng và
xấu hổ với những hi sinh của thế hệ đàn anh, Đảng phải tự ý thức đổi mới hình
thức tồn tại quyền lực của mình theo hướng từ bỏ một mô hình đã lạc hậu, có nhiều
khuyết tật để đến với Nhà nước được hiểu là hình thức tồn tại quyền lực duy nhất
của xã hội và của Đảng. Đó phải là công việc chủ yếu và sống còn của Đảng trong
tình thế hiện nay, chứ không phải là việc chỉnh phong, chỉnh đốn- đây chỉ nên
xem là công việc thường xuyên của Đảng mà thôi.
Đã đến lúc cần thấy rằng, không thể
cứ lặp đi lặp lại cái kiểu thử nghiệm,cải tiến một cách vụn vặt theo kiểu chủ
nghĩa kinh nghiệm mãi được. Cần phải đặt sự vận động của nền chính trị, của lịch
sử dân tộc nên trên nền tảng của tư duy logic chính trị.
Nếu có ai đó nói rằng, lịch sử của một dân tộc
có lí tính là một đân tộc đã trưởng thành, thì dân tộc chúng ta đã là một dân tộc
trưởng thành chưa mặc dù dân tộc này có Đảng lãnh đạo, và lại có hơn 4000 năm dựng
nước và giữ nước? Suy nghĩ này, câu hỏi này xin được gửi tới các nhà lãnh đạo,
các chính trị gia và tất cả những ai quan tâm tới số phận của dân tộc VN đương
đại.
NHC.
Mồng 3 tết nhâm thìn
(2012)

Cái mà (nhà cầm quyền) hiện nay đang áp dụng là một nền kinh tế thị trường (tư bản) mà lại theo định hướng XHCN (cộng sản)
Trả lờiXóaNó hoàn toàn trái ngược với nhau!
Như vậy XHCN chỉ con là cái Tên (chứ đâu có áp dụng được đâu).
Mà theo qui luật thì cái gì có mà không sử dụng thì nó sẽ thoái hoá dần và sẽ tự đào thải, vấn đề còn lại là thời gian
Nhà cầm quyền hiện nay họ gọi là: tự diễn biến!
Chế độ phong kiến tập quyền chứ có xa lạ đâu mà bàn.
XóaKính gửi nhà văn Phạm Viết Đào và ông Nguyễn Huy Canh: Tôi xem sao thấy rằng: - Nhanh nhất là 10 năm, chậm nhất là 30 năm, có thể là năm 2020
Trả lờiXóaSao lâu thế hả bác nặc danh 01:33 ???????????????????????
Xóa10 năm thì quá sớm, còn 30 năm nữa lại quá dài. Cách đây 5 năm, em dự đoán khoảng 30 năm nữa còn bây giờ cỡ trên dưới 25 năm. Tùy tiến độ và có sự biến động bất khả kháng kiểu Tàu Khựa vào cướp đảo và VN thua, hay động đất, lũ lụt, hạn hán, suy thoái kinh tế trên diện rộng đẩy phần lớn công nhân, nông dân, thanh niên-sinh viên vào tình cảnh đói rách
XóaTrong 10 năm nữa là quá trình thức tỉnh những người tài, đức, có khả năng quản lý, làm kinh tế...để họ dấn thân nhập cuộc. Tránh cho bọn cơ hội, kẻ bất tài, tránh những kẻ mafia chính trị, bọn doanh nghiệp ma lắm tiến nổi lên cấu kết để đục nước béo cò. Xã hội sẽ thành loạn mà dân chúng vẫn lầm than vì những màn tống tiền, ám sát, tung tiền ra để đầu cơ, lũng đoạn xã hội, chứ tính đến yếu tố nước ngoài sẽ dây máu ăn phần, phá hoại Việt Nam.
Trong tiến trình này thế nào cũng xuất hiện kiểu vài ông như Hoàng Hữu Phước đón gió/trở cờ/cơ hội.
Cho nên các bác có tấm lòng, có chiều sâu đừng có mong một sớm một chiều xảy ra "cách mạng"
Hoan hô suy nghĩ của bạn Nguyễn Huy Canh.
Trả lờiXóaPhải nhắc cho bạn bè chúng ta nhớ rằng chúng ta cần sống theo lý trí, cần tôn trọng lý tính, cần vượt lên khỏi tư duy duy cảm hãy còn khá tiêu biểu cho cộng đồng Việt Nam.
Không đến đâu! họ đang tự đẩy nhanh quá trình tự diễn biến với tốc độ chóng mặt.
Trả lờiXóaCần phải đặt.........lên trên ('nên trên')....??????
Trả lờiXóaCái tồn tại là cái hợp lí tính. Chỉ những cái hợp lý tình mới tồn tại ---> ( HEGEL ). Đi ngược lại qui luật phát triển tất sẽ sụp đổ !
Trả lờiXóaLịch sử thế giới cho thấy: Những nước theo chủ nghĩa cộng sản đểu tụt hậu cả về kinh tế và dân chủ. Bây giờ nhiều cán bộ VN sang Mỹ, Pháp, Nauy, Thụy điển...đều công nhận VN quá kém so với Tư bản. Nhưng họ chỉ nói với nhau. Còn với công chúng họ tự lừa dối mình, không dám nói ra sự thật vì họ vẫn sợ mất quyền và lợi.
Trả lờiXóaĐúng là họ đang "tự diễn biến" để trước sau gì cũng đi đến cái kết cuộc như Liên xô và các nước Đông Âu cũ. Nhưng vì là tự diễn biến, nghĩa là quá trình vận động nhận thức lại chính mình và sửa đổi chính mình, nên đương nhiên khó khăn, chậm chạp, nhất là với kẻ chìm ngập trong thói quen bảo thủ, tư duy ù lì như công sản. Có lẽ 10 năm e quá sớm, 20 chắc vừa tầm. Mong sao đời con cháu kế tiếp chúng ta sẽ thoát được ách "nội xâm" mà chúng ta đang phải hứng chịu bây giờ ...
Trả lờiXóaĐến lúc VN thay đổi, thế giới bỏ xa ta rồi !
Trả lờiXóaĐảng cộng sản đang biến những người dân như những con rối trong đời sống chính trị Việt Nam!
Trả lờiXóaCó sự sai ở đây, thành thật cám ơn 07:43AM. Phải viết là "lên". Nhận lỗi
Trả lờiXóa