Vi Anh.
“Tức nước phải bể bờ”, đất
nước ông bà VN từ xưa đã nói lên chân lý ấy. Vụ Kỹ sư Nông Nghiệp Đoàn Văn Vươn
đã cùng gia đình dùng mìn và súng tự chế chống trả, làm 6 công an và bộ
đội bị trọng thương khi hàng 100 công an, bộ đội tấn công cưỡng chế,
cưỡng chiếm đất đai của Anh, do Anh và gia đình tạo lập. Kỹ sư Đoàn Văn Vươn là
một người nông dân có ăn học, đậu kỹ sư nông nghiệp.
Biến cố đời Anh xảy ra năm
Anh 49 tuổi, vào cái tuổi già dặn khôn ngoan, sức khỏe sung mãn nhứt của đời
người. Anh không hành động theo cảm tính nhứt thời bị kích động. Anh hành động
có tính tóan, chuẩn bị phương tiện bảo vệ quyên lợi của mình sau nhiểu ngày
Đảng Nhà Nước và nhà cầm quyền địa phương đưa Anh vào con đường cùng,
phải chiến đấu tự vệ hay là chết. Con ong, con kiến, con trùng, con dế mà
dày xéo nó, có chết nó cũng phản ứng sinh tồn, chống trả.
Phương chi Kỹ sư Đòan văn
Vươn đã cùng gia đình đem bàn tay, khối óc và trái tim, gần cả cuộc đời
ra lấn, lấp biển làm thành khu đất ven bồi. Mồ hôi, nước mắt, công sức và thời
gian của Anh và gia đình dùng để biến biển thành khu đất sản xuất được - quá
nhiều. Khu đất là cả cuộc đời, cả tương lai sự nghiệp của Anh và gia đình
Anh. Công lao của Anh và gia đình trong sự nghiệp lấn, lấp biển làm thành tài
nguyên sản xuất làm giàu cho quốc gia dân tộc VN - công lao này rất lớn.
Không có Đảng Nhà Nước nào,
không có chế độ nào, nhà cầm quyền nào, không có đạo lý, pháp lý nào,,
nhơn danh cái gì, viện lẽ này hay lý nọ để có thể lấy đất này của Anh và gia
đình Anh được. Chỉ có Anh, người thừa kế mới có quyền mua bán, chuyển nhượng quyền
sỡ hữu mảnh đất này.
Nếu nhà cầm quyền dùng cách
này hay cách nọ, viện lẽ này hay lẽ nọ gọi là trưng dụng công ích trả rẻ
mạt, hay trưng thu, thu hồi bằng biện pháp hành chánh hay pháp lý độc
tài, thì nhà cầm quyền đó là những “cướp ngày là quan”, như đất nước ông bà VN
từ xưa đã lên án.
Vụ gia đình Kỹ sư Nông
Nghiệp Đòan văn Vươn dùng vũ khí tự chế chống công an, bộ đội đến cướp đất của
người dân, mà nhà cầm quyền gọi là “cưỡng chế thu hồi” không phải là vụ đầu hay
vụ chót trong hai chế độ CS lớn còn sót lại ở Á châu: Trung Quốc CS và Việt Nam
Cộng CS.
Bên TC giáp ranh với VNCS,
trước vụ Tiên Lãng ở Hải Phòng với trường hợp Kỹ sư Đòan văn Vươn, ngày 21
tháng 12 năm 2011, 13 ngàn dân làng Ô Khảm phẩn uất, nổi dậy chống nhà cầm
quyền cướp đất của dân. Tất cả cán bộ đảng viên phải chạy trốn. Công an
tỉnh, huyện trang bị dùi cui, roi điện, sung ngắn súng dài, phải “chi
viện”; lực lương đông hơn số dân nổi dậy. Công an bao vây làng, cắt đứt
internet, cấm trong ra, ngòai vào nhưng không làm nao núng những nông dân đã
mất đất mất ruộng. Nhưng người dân không một tấc sắt trong tay,
không còn ruộng để cày, không còn rẫy để làm, quyết tử thủ, lấy máu, nước mắt,
mồ hôi, mạng sống ra để đấu tranh chống CS, đòi công lý, nhân quyền, dân quyền
và tài sản của mình. Một thời gian sau tử thủ, dân oan Ô Khảm đã thắng.
Theo Viện Hàn Lâm Khoa Học
Xã Hội của TC, trong 20 năm gần đây, khoảng 6,7 triệu mẫu ruộng đất bị trưng
thu. Do sự chênh lệch giữa giá thị trường và giá đền bù, người dân bị lỗ 1000
tỷ nhân dân tệ (160 tỷ đôla). Có khỏang 50 triệu nông đã mất trắng đất cày và
trong 20 năm tới, đạo binh «người cày không ruộng» tăng thêm 67 triệu nữa. 67%
những vụ nổi dậy, điều mà CS dị ứng và nhậy cảm, sợ không nói ra đúng tên, như
sĩ tử ngày xưa sợ phạm húy nên TC gọi là “sự cố tập thể”, và Việt Cộng
gọi là “tụ tập đông người” - là bắt nguồn từ trưng thu đất đai. Theo giáo
sư Tôn Lập Bình, đại học Thanh Hoa, trong năm 2010, mỗi ngày xảy ra ít nhất 500
«sự cố tập thể».
Còn ở VNCS có cả một
phong trào dân oan bị Đảng Nhà Nước cướp giựt đất như kiểu Anh Đòan văn Vươn
bị. Người dân Việt ở thành thị, lẫn nông thôn đều bị, bị từ Bắc, chí Nam, lên
Cao Nguyên. Số đơn khiếu kiện cũng như những cuộc đấu tranh đòi đất bị cán bộ
đảng viên cướp, chiếm phần lớn nhứt những cuộc đấu tranh, đòi hỏi của người
dân, điều mà VCS Hà nội gọi là “tụ tập đông người”. Một “đại biểu nhân dân” của
cái Quốc Hội “đảng cử dân bầu nói 80% các vu thưa kiện ở VN liên quan đến vấn
đề trưng thu, cưỡng hành trung thu đất đai của dân.
Đảng Nhà Nước CS Hà nội ở
trung ương lâm vào thế bí, kẹt cứng vì chủ nghĩa CS, đất đai là thuộc sở hữu
của nhà nước, chớ không phải của tư nhân, tư nhân chỉ có quyền sữ dụng chớ
không có quyền sỡ hữu. Nên “ở trên” chỉ đưa đẩy những khiếu kiện của dân xuống
dưới địa phương, mà không giải quyết được. Số vụ ngày càng tăng, tấm mức ngày
càng rộng từ Bắc chí Nam lên Cao nguyên.
Ngay khi trung ương giải
quyết cho dân oan, thì ở dưới cũng không thi hành. Cán bộ đảng viên địa phương tìm
đủ mọi cách để kiên trì, biến lịnh thành lạc. Tâm lý của cán bộ địa phương là
trên ăn thì dưới cũng phải ăn, lớn ăn theo lớn, nhỏ ăn theo nhỏ.
Do đó phong trào dân oan ở
các chế độ CS tăng chớ không giảm./.
-------------- -------------------------------------------------------------
Luật sư Trương Anh Tú cho hay: Trước hết, trong quá trình lao động, cải tạo và phát triển đầm nuôi trồng thủy sản của ông Vươn và gia đình đã khai hoang và mở rộng diện tích, mà theo như lãnh đạo Thành phố Hải Phòng cho rằng đây không phải là đất nuôi trồng thủy sản, không thuộc vào diện đất nông nghiệp mà đây được xác định là “đất bãi bồi ngoài đê biển” là không đúng, bởi trong Luật Đất đai không hề có thuật ngữ “bãi bồi ngoài đê biển” mà chỉ có “đất bãi bồi ven sông, ven biển” (điều 80 Luật Đất đai).
Loại đất trên là một trong số rất nhiều loại đất nông nghiệp khác được Luật Đất đai quy định, vì vậy, tinh thần giao đất, cho thuê đất, thu hồi đất, chế độ sử dụng phải được thực hiện đúng với quy định của pháp luật đối với loại đất nông nghiệp. Ngoài ra, việc ông Vươn và gia đình đầu tư, khai hoang, và đưa vào sử dụng có hiệu quả đối tượng đất này còn là việc làm được Nhà nước khuyến khích các tổ chức, cá nhân thực hiện.
Một số ý kiến của địa phương cho rằng, bà con phá nhà ông Vươn do bức xúc (?). Tuy nhiên theo dư luận và các nguồn thông tin báo chí và truyền thông, thì sự việc nhà ông Vươn nhận được sự cảm thông, chia sẻ sâu sắc của bà con trước việc một người đã giúp dân tránh lũ, một người lương thiện bị dồn vào bước đường cùng mới có hành vi bức xúc như thế.
Sự việc nhà ông Vươn bị đập phá không đúng pháp luật thì đã có dấu hiệu của “Tội hủy hoại tài sản” quy định tại điều 143 Bộ luật Hình sự, cần có sự can thiệp kịp thời của pháp luật, làm rõ đối tượng vi phạm, xử lý đúng người đúng tội.
Dư luận hiện nay đang rất đồng tình trước những động thái tích cực từ phía những vị lãnh đạo sáng suốt như: Nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh, Giáo sư Đặng Hùng Võ, nguyên Đại biểu Quốc hội Nguyễn Quốc Thước,… đã đưa ra những quan điểm bảo vệ lẽ phải, bảo vệ người nông dân, lao động chân chính.
-------------- -------------------------------------------------------------
Vụ cưỡng chế tại Hải Phòng: Có dấu hiệu của tội “hủy hoại tài sản”
(Dân
trí) - Những ngày qua các phương tiện thông tin đại chúng liên tục
có những phản hồi đa chiều xung quanh vụ chính quyền huyện
Tiên Lãng cưỡng chế đầm nuôi trồng thủy sản của gia đình ông
Đoàn Văn Vươn tại xã Vinh Quang.
>> Vụ cưỡng chế ở Hải Phòng: “Phải chữa từ nguyên nhân”
>> Vụ cưỡng chế ở Hải Phòng: Chính quyền huyện, xã đều sai
>> Vụ cưỡng chế ở Hải Phòng: “Phải chữa từ nguyên nhân”
>> Vụ cưỡng chế ở Hải Phòng: Chính quyền huyện, xã đều sai

Nhiều vấn đề đằng sau vụ cưỡng chế cần phải làm rõ.
Trước sự quan tâm của dư luận, cảm thông cho những việc làm “cực chẳng đã” của gia đình ông Đoàn Văn Vươn, PV Dân trí
đã có cuộc trao đổi với luật sư Trương Anh Tú, Trưởng Văn phòng Luật sư
Trương Anh Tú (Đoàn Luật sư TP. Hà Nội) dưới góc nhìn pháp lý xung
quanh những việc làm gây tranh cãi của chính quyền địa phương.Luật sư Trương Anh Tú cho hay: Trước hết, trong quá trình lao động, cải tạo và phát triển đầm nuôi trồng thủy sản của ông Vươn và gia đình đã khai hoang và mở rộng diện tích, mà theo như lãnh đạo Thành phố Hải Phòng cho rằng đây không phải là đất nuôi trồng thủy sản, không thuộc vào diện đất nông nghiệp mà đây được xác định là “đất bãi bồi ngoài đê biển” là không đúng, bởi trong Luật Đất đai không hề có thuật ngữ “bãi bồi ngoài đê biển” mà chỉ có “đất bãi bồi ven sông, ven biển” (điều 80 Luật Đất đai).
Loại đất trên là một trong số rất nhiều loại đất nông nghiệp khác được Luật Đất đai quy định, vì vậy, tinh thần giao đất, cho thuê đất, thu hồi đất, chế độ sử dụng phải được thực hiện đúng với quy định của pháp luật đối với loại đất nông nghiệp. Ngoài ra, việc ông Vươn và gia đình đầu tư, khai hoang, và đưa vào sử dụng có hiệu quả đối tượng đất này còn là việc làm được Nhà nước khuyến khích các tổ chức, cá nhân thực hiện.
Về lý do mà UBND huyện Tiên Lãng đưa ra về việc quyết
định thu hồi là do diện tích đầm của gia đình ông Vươn đã hết
thời hạn được giao là 14 năm (từ 1993-2007) là không hợp lý.
Vì theo Luật Đất đai 2003 thì thời hạn giao đất nuôi trồng
thủy sản là 20 năm (khoản 1- điều 67 Luật Đất đai), do thời
gian gia đình ông Vươn được giao là năm 1993 nên thời hạn này
vẫn được xác định là 20 năm theo quy định tại khoản 1, Nghị
định 181/2004 -NĐ-CP về thi hành luật Đất đai ngày 14/1/2004 của
Chính Phủ: “Hộ gia đình, cá nhân đã được Nhà nước giao đất
Nông nghiệp trước ngày 1/7/2004 thì được tiếp tục sử dụng theo
thời hạn giao đất còn lại”.
Như vậy, qua đây còn thấy thực trạng giao đất không đúng
thời hạn luật định của địa phương này khi chỉ giao cho ông Vươn
trong 14 năm mà Luật quy định là 20 năm, và theo đó, phải đến
2013 gia đình ông Vươn mới phải trả lại diện tích đầm nói trên.
Mặt khác, trong trường hợp hết thời hạn được giao, việc
thu hồi đất không phải là phục vụ cho mục đích công cộng hay
có dự án đã được phê duyệt thì người sử dụng đất được Nhà
nước tiếp tục giao đất, cho thuê đất nếu có nhu cầu tiếp tục
sử dụng, chấp hành đúng pháp luật về đất đai trong quá trình
sử dụng và việc sử dụng đất đó phù hợp với quy hoạch sử
dụng đất đó phù hợp với quy hoạch sử dụng đất đã được xét
duyệt. Như vậy thì việc cưỡng chế thu hồi của chính quyền
huyện Tiên Lãng trong vụ việc này phải chăng là có lý do cá
nhân (?).

Luật sư Trương Anh Tú đang trao đổi cùng PV Dân trí.
(Ảnh: Vũ Văn Tiến)
Một điều đáng nói nữa là, cách thức thực hiện cưỡng chế
là phản cảm, có thể ví với một vụ dẹp bạo động của những
đối tượng chống phá chính quyền bởi nó có sự tham gia với
sự phối hợp của các lực lượng vũ trang tại địa phương có
phù hợp với bản chất của vụ cưỡng chế hay không (?). Phải
chăng người chỉ đạo vụ cưỡng chế đã không tính toán và hậu
quả thì như đã rõ, 6 chiến sỹ, cán bộ tham gia cưỡng chế
phải chịu. Một số ý kiến của địa phương cho rằng, bà con phá nhà ông Vươn do bức xúc (?). Tuy nhiên theo dư luận và các nguồn thông tin báo chí và truyền thông, thì sự việc nhà ông Vươn nhận được sự cảm thông, chia sẻ sâu sắc của bà con trước việc một người đã giúp dân tránh lũ, một người lương thiện bị dồn vào bước đường cùng mới có hành vi bức xúc như thế.
Sự việc nhà ông Vươn bị đập phá không đúng pháp luật thì đã có dấu hiệu của “Tội hủy hoại tài sản” quy định tại điều 143 Bộ luật Hình sự, cần có sự can thiệp kịp thời của pháp luật, làm rõ đối tượng vi phạm, xử lý đúng người đúng tội.
Dư luận hiện nay đang rất đồng tình trước những động thái tích cực từ phía những vị lãnh đạo sáng suốt như: Nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh, Giáo sư Đặng Hùng Võ, nguyên Đại biểu Quốc hội Nguyễn Quốc Thước,… đã đưa ra những quan điểm bảo vệ lẽ phải, bảo vệ người nông dân, lao động chân chính.
Vũ Văn Tiến (ghi)
( Dân trí )
Anh Vươn đã làm theo nghị quyết của đảng về:Khai hoang lấn biển, sản xuất ra nhiều của cải hàng hóa cho xã hội.
Trả lờiXóaVậy mà anh lại bị ngay chính những người của đảng đàn áp cướp tươi tài sản( công sức tiền vốn bỏ ra thực hiện nghị quyết của đảng)
Tôi không thể tin được.