(Dân Việt) - Giữa thành phố nhộn nhịp không khí đón xuân, vẫn có hàng nghìn phụ nữ nông thôn tha hương nén lòng nỗi nhớ nhà, cắn răng chịu đựng giá lạnh, hy vọng sẽ tìm thêm mùa xuân cho con.
“Mẹ về đi...”
Chị
Đinh Thị Đào (30 tuổi, quê ở Quảng Lưu, Quảng Xương, Thanh Hóa) ngẩn
người, ứa nước mắt ngắm đứa trẻ chừng 3 tuổi đang bi bô trong vòng tay
mẹ. Chị bảo, con út của chị cũng bằng đó.
“Hôm
qua em điện thoại về, con út lem lém bảo: Mẹ ơi, về nhà đi, con không
cần quần áo mới đâu, chỉ cần mẹ ở nhà với con. Bé tí mà khôn thế chứ” -
chị nghẹn giọng.
![]() |
Chị Đào đau đáu nỗi nhớ con.
|
Vợ chồng chị sinh được 3 đứa con gái, đứa đầu đã 10 tuổi. Nhà chẳng có ruộng nên chị lên Hà Nội buôn bán lặt vặt, chồng làm phụ hồ. Hai đứa lớn gửi ông bà nội, đứa út gửi bà ngoại.
Trời
Hà Nội vừa mưa, vừa lạnh, co ro trong hai manh áo mỏng nhưng lòng chị
Đào lại nóng như lửa đốt. “Nhưng em vẫn phải cố thêm 3-4 ngày nữa, giáp Tết mới về. Nói vậy chứ vẫn phải cố đủ tiền mua manh áo, cân thịt để con ăn tết” – chị Đào bùi ngùi.
Mẹt
hàng lỉnh kỉnh vài cái khẩu trang, gói tăm bông, cái ví, cái lược, mớ
bùi nhùi rửa bát, cọ soong nồi… trĩu nặng bên hông chị. Ngày đắt hàng
thì kiếm được 100.000 đồng, trừ tiền ăn ở, cũng được dăm ba chục. Nhìn
người bán kẻ mua tấp nập ngoài đường, chị lại đứng dậy, xốc mẹt hàng
lên hông, khẽ nhăn mặt vì đau. Hông và vai chị đều tím bầm vì đeo nặng,
lại đi bộ mỗi ngày hàng chục cây.
Tên
chị là Vui (Lục Nam, Bắc Giang) nhưng cuộc đời chị chẳng mấy khi được
vui. Chị có hai con trai đang đi học, tiền ăn, tiền học như núi lở.
Chồng chị lại bị bệnh. Nhà không còn tiền nên giáp Tết chị vẫn chưa dám
về. Chị làm cái xe đạp, mua ít hoa chở đằng sau, lúc đạp, lúc dắt bộ,
rong ruổi qua những con phố, mỗi ngày kiếm 30.000-50.000 đồng.
“Hôm
nay trời mưa lạnh, chỉ dám lấy có hơn chục bó. Hàng quà bánh còn giữ
lại hôm sau, còn ăn, chứ hàng hoa ế thì chỉ đổ đi. Các con cũng đang
giục về, nhưng cứ nghĩ đến bệnh tật của chồng, lại phải cố” – chị Vui
phân trần.
Xoay xỏa tứ bề
Trong
số rất nhiều chị em ở lại Hà Nội kiếm tết có không ít chị là công nhân
tranh thủ được nghỉ sớm nhận việc dọn dẹp. Chị Lê Thị Như đang làm dọn
dẹp cho công trình xây dựng trên phố Cầu Giấy (Hà Nội) được nghỉ từ 23
tháng Chạp. Trước đó vài ngày, chị đã thăm dò ở đâu có người cần dọn
dẹp để đi làm. “Từ 23 tới 29 Tết mà đều việc thì cũng kiếm được 800.000
- 1 triệu đồng, cố cho con manh áo với nồi bánh”- chị bày tỏ.
Còn
chị Trần Thị Trang (Kiện Khê, Thanh Liêm, Hà Nam) tòng teng trên vai
đôi quang gánh đựng vài cái bao tải cũ, đôi găng tay, cái chổi xể, chổi
lúa, vài miếng giẻ lau... đi rong xem có ai gọi dọn dẹp thì làm. Chị
lấy chồng được 5 năm, có hai con. Nhưng người chồng vừa cờ bạc, vừa say
xỉn, trong nhà có cái nồi nhôm cũng mang đi bán lấy 20 nghìn để chơi
đề. Hai đứa con ốm o, nheo nhóc.
“Người ta mua cành đào hàng chục triệu, còn nhà em cố sửa cái nhà hết 20 triệu mà mấy năm vẫn chưa trả hết nợ”.
Chị Đinh Thị Đào
Con
chị mới 5 tuổi, con em 2 tuổi mà chị vẫn phải nhao đi kiếm tiền.. Số
tiền hơn 4 triệu đồng chị dành dụm được trong nửa năm, chị cũng sẽ gửi
tiết kiệm, không dám mang về nhà vì sợ chồng lấy mất nướng vào cờ bạc:
“Em sẽ cố gắng mua cho con ít bánh kẹo, hộp mứt để con thấy Tết trong
nhà thôi. Đời mình coi như bỏ, cố gắng đổi đời cho con”.
Vợ chồng chị Thu Hằng (Xuân Trường, Nam Định) cố gắng co kéo tấm bạt dựng vội. Hai năm nay, gia đình
chị đã lên cả Hà Nội sinh sống. Hai con trai chị, một đứa học Đại học
Sư phạm, đứa kia học Bưu điện. Ở quê làm chẳng đủ tiền cho con ăn học,
lại lo con trai hư hỏng, sa ngã, chị lên Hà Nội sống cùng các con.
Ngoại trừ vài giờ ngủ đêm, cuộc sống hàng ngày của chị là ở góc đường Trần Đăng Ninh. Dăm chục bắp ngô, cân hạt dẻ, cái bếp than, chị luộc - nướng ngô, rang hạt dẻ bán kiếm sống. Cứ từ 6 giờ sáng đến 23-24 giờ mới đủ chi tiêu, chưa có tiền lo tết...
Diệu Linh – Thanh Xuân

Dân mình còn quá nghèo ! giờ mọi người cần cố gắng.
Trả lờiXóaSao bây giờ quá nhiều người nghèo khổ thế (và nhiều người giàu khủng khiếp thế)? Bao giờ thì nước ta tiến đến CNXH để hết người nghèo? Hay ta cứ tạm bắt chước bọn tư bản, kiểu như Hàn Quốc, Singapore, Đài Loan... một thời gian cho dân bớt khổ rồi tính chuyện xây dựng CNXH?!
Trả lờiXóaXã hội ngày càng phân hóa giàu nghèo.Kẻ ăn không hết người lần không ra.Tham nhũng hối lộ,văn hóa suy đồi,xã hội bất công và nhiều thứ nữa .Tôi đang sống ở thiên đàng hả bác Đào?
Trả lờiXóaCNXH đã chết lâu rồi. Nói cho có cái mốc, thì nó chết từ ngày chủ nghĩa tư bản được chính thức hóa trong nền kinh tế VN qua những văn bản "đổi mới" của chính quyền VN hiện thời.Vấn đề giàu có ở VN,như đã đề cập tới trong ít nhất 1 bài viết đăng trên blog yêu quý này, và ở rất nhiều bài viết từ nhiều tờ báo chí khác trong nước, cả trên mạng lẫn trên tờ giấy báo, thì phần đông dân giàu có ở VN là những lãnh tụ, nhân vật có quyền chức, và cũng là thành viên nồng cốt và thuộc dạng "con cha cháu chú" của đảng cộng sản VN. Nhờ vậy,những người quan sát về vấn đề này có thể đi đến 1 kết luận rất chính xác là rất khó, nếu không muốn dùng đến chữ không thể, có XHCN ở VN. Thử hỏi: những người giàu có ở VN, bản thân họ có đủ bản lĩnh, và có đủ tin tưởng về chế độ XHCN để họ hy sinh tài sản của họ để thành lập 1 XHCN? XHCN là cái gì? Nói vắn tắt, XHCN là 1 xã hội nơi mà không có tài sản riêng, không có bất công, không có sự chênh lệch về thu thập kinh tế, vv...
Trả lờiXóaNói tổng quát thì XHCN, cũng như lý tưởng cộng sản, là 1 lý tưởng mà trên giấy tờ thì rất hay nhưng trong thực tế thì không thể biến nó thành sự thật được. Bởi vậy những lãnh tụ Xô Viết ngày nào sau bao nhiêu thập niên kinh nghiệm đã thức tỉnh,đã thấu hiểu được sự thật cay đắng này và đã đoạn tuyệt với cái mốc mà họ không thể nào với tới được bởi vì dân và nước của họ. Những lãnh tụ như họ là những nhân vật có bản lĩnh, khôn ngoan, và có lòng yêu nước thật tình.
sao tôi đọc bài này mà lòng tôi cứ nặng trĩu , tim tôi cứ nghẹn ngào ... chuyện này ở xứ nào và có thật không hở bạn ơi... tôi tin ở việt nam mình đã thoát nghèo rồi thì chắc chắn không bao giờ có ... mong bạn thông cảm cho sự ấu trĩ của tôi... lạy trời lạy phật cho tôi nghĩ đúng
Trả lờiXóaĐọc những dòng trên,dù biết rằng rằng đời và xã hội hiện nay còn nhiều câu chuyện bi thảm hơn,nhưng vẫn thấy bàng hoàng cả người.Không biết những ngài "đại biểu đáng kính" của dân, những người "đày tớ" của dân có ngó ngàng gì đến thực trạng này không khi thao thao bất tuyệt về "sân gôn" về " đường tàu cao tốc",...Đã qua gần nữa thế kỷ mà nhìn quanh nhìn quẩn "ta vẫn là ta" khi nhìn quản quanh: Phi Lip pin,Mã Lai,Thái Lan,... chưa dám đụng đến Xingapo mọi hy vọng đều xa vời vợi.Nửa thế kỹ coi như đã hủy hoại một thế hệ. Các vị có nghĩ hiểu rằng(theo cách hiểu dân dã) người "đầy tớ" thì phải "nghèo " hơn nhiều người chủ. Người "chủ mà nghèo rớt mùng tơi như trên" thì người "đầy tớ" sẽ "đói rách" như thế nào ? Thế giới này chắc chắn không thể ai "lý giải" được "câu hỏi bí hiểm " này ngoại trừ các chính các vị.Trước khi các vị đưa ra những lý thuyết "dài dòng" về chỉnh đốn đảng mà không lý giải được điều này thì chỉ là trò "lừa bịp lố bịch"
Trả lờiXóa