![]() |
| GS Ngô Bảo Châu |
Cũng xin được nói trước là
tôi không (hay đúng hơn là chưa) bao giờ có tư tưởng “thấy người sang bắt quàng
làm họ” để dựa chút hơi danh, mong được mọi người chú ý. Điều đó không những chẳng thực tế mà còn rất đáng xấu hổ! Bởi vậy tôi
sẽ viết ra với tư cách một người Việt nói với những người Việt, trong đó có
Châu. Và với tư cách của một blogger công khai danh tính, có bài viết đăng trên hơn 70
trang Web tiếng Việt (không kể blog cá nhân) trên mạng Internet (đây không phải
là thành tích, vì nếu không thích thì ngay ngày mai tôi sẵn sàng gác bút không
viết nữa). Ai không thích thì đừng đọc, hoặc có thể thoải mái phê phán, vậy
thôi, vì ngôn luận vốn là tự do, không ai có quyền ép buộc chuyện nói hay không nói.
Thực ra tôi cũng giống như
số đông người Việt, chỉ mới biết đến Châu qua việc Châu đoạt giải Fields. Tôi
vốn dốt Toán nên cũng không mặn mà gì với chuyện Châu chứng minh được cái Bổ Đề
gì đó. Và tôi cũng thấy tiếc số tiền hàng vài trăm tỉ đầu tư vào cài Viên Toán
Cao Cấp. Nhưng tôi biết học toán là vô cùng vất vả, ngay cả đối với những người
có năng khiếu thiên phú về các môn khoa học Tự Nhiên. Vì vậy Châu đoạt giải
Fields không thể do may mắn mà đích thực đó là mồ hôi và chất xám.
Là một người từng đi nhiều
nước, tiếp xúc với nhiều những nhà khoa học hàng đầu thế giới, ngoài việc Châu
học được thêm các kiến thức về khoa học (nhất là Toán học), chắc chắn Châu cũng
học được (hay chính xác hơn là biết được) đời sống chính trị xã hội của một
nước văn minh nó như thế nào. Có lẽ Châu cũng muốn đem điều gì đó học được về tinh
hoa chính trị xã hội của thế giới tự do cho đất nước Việt Nam. Vì vậy không
phải bỗng nhiên mà Châu đã có những câu phát biểu để đời như: “Bám theo lề là
việc của con cừu, không phải việc của con người tự do”, hay “không có phản biện
xã hội đã chết lâm sàng”, vv…
Không ai từ chối sự nổi
tiếng, nhưng tôi dám chắc Châu đã có đủ sự nổi tiếng, không cần bắt buộc phải
nổi tiếng nhờ những phát biểu trên báo nhà nước và trên mạng Internet. Vì vậy
tôi đánh giá những phát biểu của Châu là có chủ đích và có chính kiến rõ ràng,
mạch lạc. Chính trị xã hội gắn liền với cuộc sống, và tôi tin rằng ngoài môn
Toán, Châu cũng chú ý đặc biệt đến chính trị xã hội.
Muốn trở thành một nhà chính
trị thì phải có nhiều người ủng hộ, được dư luận quan tâm. Cách thông thường nhất,
và là lợi thế cho các nhà chính trị đối lập, chính là nhờ vào vị trí xã hội đã
có hoặc hiện có của họ. Vì đơn giản là họ không cần trải qua giai đoạn chứng
minh tài năng cá nhân. Tôi lấy ví dụ là một cựu tướng lãnh hay một quan chức
cao cấp trong chính phủ mà ra làm chính trị đối lập thì rất dễ thu phục lòng
dân. Châu là một người có tầm vóc như thế, tuy không phải là một cựu tướng lãnh
hay một nhà chính trị lâu năm.
Có người nói Châu ham tiền,
ham tài sản và thích những ưu đãi của chính phủ Việt Nam dành cho mình. Thú
thực là về tâm lý, chuyện tiền bạc và chức sắc không mấy ai chê cả. Những người
nói “giá như Châu đừng nhận biệt thự, đừng nhận quản lý Viện Toán Cao Cấp
vv..”, chưa chắc gì ở vào vị trí như Châu họ lại nói câu từ chối. Có khi cả đời
họ chưa chắc đã làm được việc gì thiện nguyện cho xã hội ấy chứ. Thôi, kệ họ,
tự do ngôn luận thì ai thích nói gì, thích chê gì, thậm chí thích chửi bới gì,
đều là quyền của họ…
Tôi biết trong bối cảnh tự
do về chính trị còn ngột ngạt như hiện nay ở Việt Nam, một người muốn làm một
cái gì đó cho ra hồn, hòng xoay chuyển chế độ, không hề đơn giản. Như tôi chỉ
mới xin gặp ông thủ tướng Phan Văn Khải (năm 2003) để chất vấn về tham nhũng và
hiện tình đất nước thôi, mà đã bị coi là phản động, đi đâu cũng có công an an
ninh đi kèm, thì những người “có chính kiến rõ ràng” khó mà có đất “làm ăn”.
Vì vậy nếu muốn, những người
có tầm vóc hơn người phải có cách khác, tìm con đường nào đó công khai nhưng
pháp luật và công an không thể với tới được. Con đường đó chỉ có số ít người có
thể có, nhờ vào tiếng tăm, sự trong sạch và sự nổi tiếng. Châu là một người có
đủ những điều kiện đó. Nếu lúc này Châu từ chối những đãi ngộ mà nhà nước Việt
Nam dành cho mình thì đương nhiên trong con mắt nhà cầm quyền sẽ có nghi ngờ
thù địch. Chi bằng vừa được tiếng vừa được… tiền là tốt nhất. Thiết nghĩ số tài
sản dành cho Châu và cho Viện Toán Cao Cấp cũng chẳng là gì so với hàng chục tỉ
USD ước tính mỗi năm thất thoát vì nạn tham nhũng…
Giống như Đông Âu, Ả Rập, và
gần đây là Miến Điện, chế độ chính trị ở Việt Nam sẽ buộc phải thay đổi. Nhưng
thay đổi như thế nào? Ai sẽ xứng đáng đứng ở vị trí đối lập với Đảng Cộng Sản?
Chắc chắn chỉ có những người lãnh đạo chính trị chiếm được lòng người dân trong
nước mới có thể có cơ hội đó. Bởi không có quần chúng thì một đảng phái hay một
tổ chức chẳng khác nào một chú Ve Sầu bụng rỗng mà thôi. Vậy những phát biểu
tạm gọi là “gây sốc” của Châu từ năm 2011 đến nay cũng có ít nhiều giá trị cho
Châu ở vị thế chính trị xã hội. Không phải bỗng dưng mà mỗi lời nói của Châu
đều được công luận hết sức chú ý như vậy.
Nếu những nhận định của tôi
về Châu mà đúng thì có lẽ điều này sẽ gây bất lợi cho kế hoạch chính trị của
Châu? Không hề có điều đó! Nếu ai nhận định như vậy thì quả là người thiếu sâu
sắc! Cả một bộ máy công an an ninh khổng lồ của Việt Nam hiện nay không thiếu
những người có đầu óc. Họ có thừa trình độ và kinh nghiệm để nắm bắt được những
điều tôi nói. Một dẫn chứng là thang điểm chuẩn rất cao để trúng tuyển vào học
tại các trường công an (nhất là Đại học An ninh) đã chọn ra nhiều những bộ óc
thông minh cho ngành của họ.
Những nhân sĩ trí thức trong
nước và cả ở nước ngoài về nước (như Châu) sẽ luôn là đối tượng quan tâm đặc
biệt của bộ máy an ninh tình báo Việt Nam. Nhưng họ vẫn phải chấp nhận những
thành phần ấy vì yêu cầu hội nhập (nhất là hội nhập về kinh tế). Và đương nhiên
họ phải chấp nhận chuyện những tư tưởng Phi Cộng Sản “sống chung” trong môi
trường xã hội với họ. Đó là thực trạng họ không thể đảo ngược! Những nhân sĩ
trí thức yêu nước và có tư tưởng đối lập, trong và ngoài nước hãy nắm bắt điều
đó.
Những phát biểu của Châu rõ
ràng là có chủ đích chứ không phải nói để chơi! Ngay cả chuyện định nghĩa trí
thức cũng còn nhiều vấn đề để bàn. Nhưng cuối cùng mục đích là gì, thì chỉ có một,
đó là: Cống hiến cho xã hội. Vậy trí thức hay không trí thức, học vấn cao hay
thấp, vẫn phụ thuộc vào sự cống hiến để xác định vai trò trí thức. Bản thân
Châu cũng có thể mắc sai lầm trong phát biểu, giống như Châu hẳn đã nhiều lần
mắc sai lầm trong 15 năm “vật lộn” để chứng minh cái Bổ Đề hóc búa kia vậy.
Có người nói Châu chỉ có thể
là quân cờ cho bên này (Dân chủ - Tự do) hoặc bên kia (Cộng Sản). Đó là những
phát biểu duy ý chí. Chúng ta có thể dưới quyền người này hay trên người kia.
Nhưng ví con người với quân cờ là một sự xúc phạm. Nhưng thôi, kệ họ! Trước sự
tồn vong của dân tộc, trước nguy cơ đất nước Việt Nam trở thành một cái gì vô
cùng kinh khủng. Chỉ có những người như Châu mới hội tụ đủ nhiều lợi thế để tạo
ra một môi trường sinh hoạt chính trị Đa nguyên. Và từ môi trường ấy, Dân chủ
đích thực mới có cơ hội đâm chồi nảy lộc.
Suy cho cùng, hiện nay chế
độ Cộng Sản ở Việt Nam đang có toàn quyền (nhờ vũ lực) để cho phép ai làm người
đối lập về chính trị với mình. Chắc họ cũng rất sợ sau này thất thế thì sẽ bị
đối lập trả thù. Nhưng những người như Châu sẽ không có gì để trả thù chế độ.
Và có lẽ chế độ Cộng Sản cũng “thích” được đối lập với những đối thủ chính trị
có đẳng cấp trung thành, lại không phải cừu thù. Vì vậy tôi nghĩ những người
trong sáng như Châu sẽ được họ chấp nhận trong trật tự. Và nếu điều đó xảy ra
thì cũng là một cơ may cho đất nước Việt Nam. Hãy chứng minh đi, Châu ơi!
Lê Nguyên Hồng
Chú thích: *Gíao sư
Ngô Bảo Châu

Thiên cơ bất khả lậu! Anh Đào ạ, ai dám nói trươc được điều gì, song nếu giới trí thức suy tôn Ngô Bảo Châu làm lãnh tụ phe đối lập, thì tôi thấy mình rất cần ủng hộ./.
Trả lờiXóaBài viết khá tốt. Tôi nghĩ những người 'đáng tin cậy' như Gs Châu, ĐBQH Nguyễn Minh Thuyết, Ts Nguyễn Xuân Diện, và 22 vị Gs-Ts góp ý cho đại hội thứ 11 của Đảng...nên một lòng giúp nước trong bối cảnh đất nước hiện nay. Tôi xin giải thích cụm từ 'đáng tin cậy' của tôi: là người học cao hiểu rộng và được sự tin tưởng, chấp nhận của cả 'lề trái' lẫn 'lề phải'. Cho đến hiện nay, nếu tôi gặp Gs Châu đi tới, tôi xin kính cẩn nghiêng mình cúi đầu chào, mặc dù cảm xúc lẫn tư duy của tôi có thể không giống Gs Châu.
Trả lờiXóa