phamvietdao.net

phamvietdao.net

Thứ tư, ngày 18 tháng một năm 2012

BLOGGER KY KHOI LY ĐỀ NGHỊ ĐƯỢC TRAO ĐỔI LẠI VỚI BLOGGER LEVAN


Kính gửi nv Phạm Viết Đào

Tôi có đọc bài "TIN ĐỘNG TRỜI: MÁY PHÁT ĐIỆN CHẠY BẰNG NƯỚC"  trong trang blog của nhà văn, và đã có một com được bạn Levan trả lời. Tôi có đôi điều muốn trao đổi lại với bạn Levan, nhưng vì số từ quá dài không đưa được vào trong box. Vậy rất cảm phiền nhà văn đưa giúp hộ tôi cái com trả lời này (gửi trong file đính kèm) lên để bạn Levan được biết ý kiến của tôi.
Rất cám ơn nv Phạm Viết Đào.
Năm mới xin chúc nhà văn luôn mạnh khỏe để duy trì được trang blog rất hữu ích với nhiều người. Chúc một năm mới bớt đi những đắng cay của cuộc đời (hy vọng thế).
Chúc nhà văn và gia đình sức khỏe, luôn gặp may mắn.
LKK

Chào Levan

Tết nhất cuối năm, thực ra tôi cũng không có ý định tranh luận với Levan làm gì, bởi với tôi cái danh "nói láo" không làm tôi tự ái, bởi tôi tự biết rằng dù gì thì mình cũng thuộc vào loại ít nói láo nhất ở cái đất Việt Nam này (cùng rất nhiều người dân khác nữa). Nhiều kẻ còn nói láo gấp trăm gấp nghìn lần tôi ấy. Không tin cứ mở TV và báo chí hàng ngày ra mà xem, mà nghe (những loại báo đài như thế này đã từ lâu rồi tôi không thèm quan tâm). Họ nói (và làm) láo mà không hề ngượng mồm, không hề xấu hổ, không hề vương vấn lương tâm. Không chỉ những người ở tất cả các giới, các lĩnh vực, mà ngay cả trong giới khoa học cũng vậy. Ngay hiện tại thôi, cái vụ ở Tiên Lãng Hải Phòng, người ta còn đổ trắng, đổ vấy cho người dân là phá nhà của anh Vươn để lấp liếm chối tội phá hoại tài sản công dân. Còn trong KH thì nhiều vô kể (tôi cũng không nói láo tí nào, tôi đảm bảo, vì... tôi biết một cách trực tiếp - nghĩa là không phải nghe thấy ai nói hay kể lại). Người ta nói láo để móc tiền nhà nước (thực chất là của dân) thông qua các đề tài nghiên cứu KH. Thế vẫn chưa hết đâu. Nên dù tôi có nói láo trong vụ này như Levan quy kết thì cũng còn thua xa rất rất nhiều người, kể cả những người có vẻ đức cao vọng trọng, ngôi vị nhất phẩm, nhị phẩm trong chốn quan triều, chốn học đường và chốn học thuật. Với tôi không hề gì. Tôi tự biết mình là ai, ai là ai, và xung quanh mình gồm những ai. Chỉ có điều cả hai nhân vật được tôi nhắc đến tôi đều đã tiếp xúc trực tiếp, đã biết những việc họ làm (như liên quan đến lĩnh vực hóa ở bên Nhật, ở bên Mỹ, và rồi sau đó ra sao, và những bước đường đi tiếp theo, gần đây hơn - cũng phải hàng chục năm rồi, liên quan tới lĩnh vực mực in, v.v...nhiều người ở trên Nghiã đô vẫn còn lắc đầu mỗi khi nhắc đến), và đã từng trực tiếp thấy họ nói và làm như thế nào.
Nhưng dù sao tôi cũng có đôi điều với Levan như sau về những điều Levan nói đến. Thứ nhất vào cái khoảng thời gian tôi nêu ra, không hoàn toàn chính xác, thì làm gì có internet để có đường link. Còn sách thì, xin lỗi Levan, thời đó giấy bổi nó còn đen và xấu hơn cả giấy vệ sinh bây giờ (chỉ những người sống vào thời kỳ đó mới biết nó là thế nào). Mà tôi cũng không lưu mấy cái sách từ hồi đó cho đến bây giờ làm gì. Nếu cất công đi tìm ở thư viện quốc gia chắc cũng vẫn còn và có thể móc ra được để minh chứng (tên sách thì quên rồi vì quá lâu, mà không rõ thư viện có còn lưu hay không?). Nhưng tôi xin bảo đảm danh dự là tôi không bịa (còn tin hay không tùy Levan). Vì không có thời gian để truy tìm lại trên mạng lịch sử phát kiến của loại động cơ/máy phát sử dụng nguyên lý tách H2O, nên tôi cũng chỉ dừng lại về khoảng thời gian ở đấy thôi mà không tranh luận (Levan có thể dùng từ khóa vào goole tra cứu thêm, và một lần nữa nhắc lại là khoảng thời gian mà tôi nêu là không thật chính xác, nhưng chắc chắn không phải bây giờ mới có lần đầu tiên). Vấn đề về nguyên lý không phải bàn cãi, điều này thì mọi người đều biết. Mà ý tôi là tại sao người ta không tiếp tục phát triển lọai động cơ/máy phát chạy theo nguyên lý này. Vấn đề là ở chỗ hiệu suất và giá thành. Nhân đây cũng xin nêu một ví dụ để minh họa cho ý này của tôi: nguyên lý viễn tải lượng tử (Quantum teleportation) mà trên cơ sở đó làm cho con người hay bất cứ đồ vật nào cũng có thể "phân thân" để di dời đến một điểm rất xa nào đó, là có thể về nguyên tắc vật lý. Nhưng thực tế để làm được điều đó phải tiêu tốn một năng lượng siêu khổng lồ mà trên trái đất này không đảm bảo được việc đó. Vì vậy trên thực tế là không thể (dù về nguyên tắc vật lý là có thể). Với trường hợp cái máy phát/động cơ chạy bằng nước kia cũng tương tự như vậy, nhưng dù sao cũng có độ hiện thực cao hơn nhiều so với viễn tải lượng tử.
Thứ hai là, những kiểu dự án như Levan nêu, tôi thực sự nghi ngờ (giống như mấy năm trước xuất hiện một số bài trên website về Chánh Khê "nổ" rất to (theo ngôn từ thời @, là cả một "kho bom" nổ), mang màu sắc tự đánh bóng. Mặt khác, nếu có sử dụng nano carbon (NC) làm vỏ thuyền thì cũng không có gì nhiều để bàn ở đây vì tôi biết khá rõ về công nghệ này. Có điều này thì tôi không rõ lắm (nếu Levan khẳng định thì tôi hoàn toàn tin tưởng), rằng NASA là một cơ quan về hàng không Vũ trụ của Mỹ, nhưng lại đi chế tạo, sản xuất AFM? Thực sự tôi không biết về điều này. Nay Levan nói tôi mới biết, và xin cảm ơn. Như vậy là theo tôi hiểu, chỗ anh Chánh Khê cung cấp NC cho NASA làm 2 thứ: vỏ tàu con thoi và tip cho AFM?
Thứ ba, Levan đã nói "...sản xuất đầu đọc của kính hiển vi điện tử có độ phân giải nguyên tử (AFM tips)". Xin đính chính lại một chút, rằng "kính hiển vi điện tử" thì không có cái gọi là "đầu đọc". Lại nữa, AFM là hiển vi lực nguyên tử (Atomic Force Microscope), chẳng liên quan gì tới điện tử, hay hiển vi điện tử cả (nó chỉ giống nhau ở cái chữ "hiển vi" - tức là nhìn vật nhỏ, nhưng theo một nguyên lý khác hoàn toàn với hiển vi điện tử). Ống NC được sử dụng trong bộ phận súng điện tử theo nguyên lý phát xạ lạnh (còn gọi là phát xạ trường) của các kính hiển vi điện tử hiện đại (quét - SEM, hay truyền qua - TEM) thì có, nhưng đấy không phải là lần đầu tiên ứng dụng công nghệ nano vào thiết bị khoa học như bạn nói (tôi có thể dẫn ra cái ứng dụng đầu tiên cho Levan, nhưng thôi, quá dài và ... nghỉ Tết rồi).
Cái thứ tư, composite không bao giờ được gọi là "phức chất", gọi thế dân hóa (như anh Chánh Khê) cười cho. Bạn tự tìm hiểu composite là gì. Còn về NC có độ sạch cao, độ đồng nhất tốt về loại hình (thuần ống - đơn hay đa vách, thuần hạt Fullerene, hay thuần lá/tấm graphene), gía cả thế nào, tôi cũng biết cần mua ở đâu, vừa rẻ vừa nhiều (không phải tính hàng cân, hàng yến đâu). Tôi đã biết nhiều đề tài đã từng đăng ký nghiên cứu, nhưng chỉ chế tạo được ít ở trong PTN thôi, còn muốn triển khai ứng dụng lơn lớn một chút là ... bay sang "nước lạ" là có liền (điều này thì người ta đã làm với cái LED như đã được đề cập, hay thuốc lá Vinataba (nhà máy thuốc lá ở Thượng Đình HN khỏi phải mất công sản xuất, TQ cung cấp cho hết, vẫn mang nhãn VN SX). Nhưng thôi, thế cũng tốt cho ai đó (dân tộc, đất nước có là gì). Tôi không nghi ngời trong nước có thể chế tạo được NC, mà từ lâu rồi cơ, ở đâu và ai làm tôi cũng rõ (graphene thì chưa chắc - điều này thì tôi thú thật không dám chắc, vì đến nay chưa thấy công bố, vẫn đang phải lấy của nước ngoài mang về để nghiên cứu).
Thứ năm, thú thật với bạn Levan, tôi không bao giờ tin tưởng vào các nhà báo trẻ hiện nay của ta viết trên các tờ báo ... mà ta vẫn biết (tôi không đọc các laọi từ nhiều chục năm nay), mà lại viết về lĩnh vực khoa học (tôi đã có kinh nghiệm với họ rồi). Thường họ rất hay "nổ", rất thích cái gì đó phải hoành tráng. Nên việc mấy cái tờ báo nào đó nói về thành tự khoa học thì ... xin chào. Tôi lấy ví dụ: năm nào đó tổng kết 10 thành tựu nổi bật nhất về KH và CN của Việt nam, người ta đưa ra cái số 1 là vệ tinh Vinasat gì đó. Thử hỏi ta làm được cái gì ở đó: Vệ tinh là mua của nước Pháp (cho dù có lắp một vài thiết bị gì đó của ta vào - mà chắc gì đã do ta chế tạo - điều này thì có thể cầm chắc), phóng lên thì thuê chuyên gia Pháp (có thể chuyên gia của ta làm quan sát viên), thuê bệ phóng của Pháp (hình như ở đâu Chilê?). Chỉ có mỗi cái của ta là dán mác Việtnam, bản quyền của VN, và về sau sẽ do chúng ta vận hành và khai thác sử dụng. Có thể coi là một sự kiện đáng quan tâm, đáng tiếp tục phát triển (còn đáng tự hào thì...thế giới người ta dùng quá lâu rồi). Hay có năm cũng đưa cái AFM lần đầu tiên chế tạo tại VN lên, mà thực chất ta có chế tạo cái gì đâu. Từ các cấu kiện phần cứng, cho đến cả cái cốt phần mềm, đều là của nước ngoài. Ta chỉ có công lắp ráp nó lại, điều chỉnh cả phần cứng lẫn phần mềm cho phù hợp (cái này thì ta làm được), để cho nó chạy. Như thế cũng là rất tốt, rất đáng hoan nghênh, rất đáng làm để có cái dùng và để học hỏi kinh nghiện sau này tự làm. Nhưng theo tôi dứt khoát không thể là thành tựu khoa học được (nhiều người vẫn nhầm lẫn giữa nghiên cứu khoa học và công nghệ, và kỹ thuật,...).
 Thôi có lẽ bấy nhiêu cũng đủ (quá dài) rồi. Dù sao thì tôi cũng có vẻ "nổ" một chút. Những vẫn phải tự nhận thấy rằng tôi "nổ" ít hơn rất nhiều người, đặc biệt là về khâu nói láo. Chúc súc khỏe và chúc tết Levan.

lkk

<lykykhoi@yahoo.com.vn


4 nhận xét:

  1. xin cảm ơn bài viết của LKK, có lẽ dân làm khoa học thực sự không lạ gì kiểu "nổ" như tác giả phát minh "máy phát điện chạy bằng nước" hay "CNT làm vỏ phi thuyền", cafng không lạ kiểu viết của "báo lá cải", viết tin tức phát minh khoa học mà không hề kiểm chứng thực hư...với người làm khoa học, một kết quả nghiên cứu mới đều mong muốn được công bố (trước hết) trên tạp chí khoa học uy tính (qua hệ thống bình duyệt quốc tế, cẩn thận và gắt gao) , chứ không phải "nổ" trên các báo "phổ thông" hàng ngày (nếu không nói là "báo lá cải"), "liêm sỉ" trở nên xa xỉ khi mà sự khoác lác giả dối nhan nhản khắp nơi trong xã hội VN mình...

    Trả lờiXóa
  2. Toi nghi day la nhung nhan xet rat xac dang , khong he "no " mot chut nao ca.Cam on ban LYKYKHOI !

    Trả lờiXóa
  3. Cái máy phát điện mà ông Ts. Nguyễn Chánh Khê "chém gió" là đầu tiên trên thế giới đấy chính xác là hydrogen fuel cell (dịch tiếng việt nôm na là pin nhiên liệu hydrogen). Các bác có thể vào wikipedia tiếng việt tham khảo thêm http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%BF_b%C3%A0o_nhi%C3%AAn_li%E1%BB%87u. Về mặt nguyên lý thì pin nhiên liệu này được phát minh từ năm 1839 (hơn 170 năm trước) bởi Sir William Robert Grove. Ông Ts. Nguyễn Chánh Khê "chơi trò lừa bịp" bằng cách kết hợp công nghệ photocatalystic water splitting (phân tách nước thành khí oxy và hydrogen bằng quang xúc tác, http://en.wikipedia.org/wiki/Photocatalytic_water_splitting) hydrogen fuell cell. Tôi nói Ts. Nguyễn Chánh Khê "chơi trò lừa bịp" là vì mặc dù photocatalystic water splitting có thể phân tách nước thành hydrogen và oxy, nhưng hiệu suất cực thấp, chắc chắn không đủ để cung cấp cho cái hydrogen fuell cell. "Cái trò bịp bợm" chỉ thực hiện được ở Việt Nam thôi.

    Trả lờiXóa
  4. Xem video clip thấy ông Ts. Nguyễn Chánh Khê chỉ cái bình lọc nước đầu tiên bảo vật liệu nano phân tách nước thành khí hydrogen. Nếu dùng photocatalyst, chỉ cần thấy khí "sủi tăm" thôi cũng là "mơ ước" của bao nhiêu giáo sư đầu ngành trong lĩnh vực nghiên cứu photocatalytic water splitting trên thế giới. Đằng này theo video clip, khí hydrogen sôi sùng sục thế kia thì chắc chắn là bịp bợm. 99.9% trong cái bình đấy là bột kim lọai (nhôm, kẽm, sắt...) với acid hoặc bazơ.

    Trả lờiXóa