phamvietdao.net

phamvietdao.net

Thứ tư, ngày 21 tháng chín năm 2011

MỘT VÀI THÔNG TIN VỀ CUỘC NỔI DẬY NĂM 1956 TẠI QUỲNH LƯU NGHỆ AN


Sau cái gọi là Nghị quyết sửa sai của đảng CSVN về những đợt cải cách ruộng đất, các nạn nhân đã tìm những cán bộ thanh toán món nợ truyền kiếp. Các đảng viên CS trung kiên được thả về từ nhà tù, được khôi phục quyền hành, khôi phục đảng tịch, liền tìm ngay các đồng chí đã tố sai để trả thù. Do đó, tình trạng xung đột, giết chóc giữa đảng viên cũ và đảng viên mới lan rộng khắp mọi nơi. Uy tín của Đảng bị suy sụp, cán bộ hoang man, lo sợ tột độ.
Ở nông thôn, các đảng viên đi họp phải mang búa theo để thảo luận với nhau. Những địa chủ được tha về, thấy tình trạng làng xóm bất ổn như vậy, vội vàng chạy ra thành phố ở nhờ các gia đình tiểu tư sản hồi kháng chiến đã trú ngụ ở nhà mình. Các bần cố nông trót nghe lời đảng tố điêu nay bị sợ rạch mồm, cắt lưỡi, cũng vội vàng chạy ra thành phố để đạp xích lô và đi ở thuệ. Vì vậy, số dân ở Hà Nội, Nam Ðịnh đột nhiên tăng lên gấp bội và không khí căm thù ở nông thôn lan ra thành phố, ảnh hưởng đến giới công nhân, tiểu tư sản, sinh viên và trí thức. Nhân dân tỉnh Nghệ An, gồm đủ mọi thành phần giai cấp ở các xã Quang Trung, Tân Nho, Diễn Tân, Vạn Kim, Diễn Ðức, Diễn Ðông, Diễn Nguyên, Minh Châu, Ðức Vinh, Hồng Thăng, Ðại Gia, Yên Trung đã mở 1 đại hội để tố cáo những chính sách sai lầm của chính quyền. Ban tổ chức đại hội còn mời luôn cả cán bộ VC thuộc cấp tỉnh và huyện đến tham dự để chứng minh tinh thần đấu tranh cho tự do của nhân dân.
Sau nhiều giờ thảo luận, đại hội đã đồng thanh lập bản kiến nghị nguyên văn như sau :
- Yêu cầu trả lại cho chúng tôi những vị linh mục chánh sở và tất cả những vị giáo sĩ bị bắt bớ giam cầm.
- Yêu cầu trả lại cho chúng tôi xác các vị linh mục đã bị hành quyết và của những vị đã bị thủ tiêụ
- Yêu cầu trả lại những tài sản của địa phận, của thánh đường, của Ðức Mẹ đã bị chính quyền tịch thu hoăc xung công.
- Yêu cầu đền bồi thanh danh của các giáo sĩ đã bị nhục mạ và danh dự của các giáo hữu đã bị vu khống.

Cán bộ chính quyền rất căm tức những lời kết án của dân chúng, lúc đầu họ nhất định không ký tên, nhưng với áp lực của hàng ngàn người, họ bắt buộc phải ký vào quyết nghị. Ban tổ chức đã gởi bản quyết nghị này đến 4 nơi: Tòa thánh La Mã (qua trung gian của Ðức Khâm sứ Dooley), Ủy Ban Kiểm Soát Ðình Chiến, Hồ Chí Minh và gởi đến chính quyền quốc gia miền Nam. Phía CSVN đã tìm đủ mọi cách ngăn chặn bản quyết nghị đến tay Ủy Ban Kiểm Soát Ðình Chiến.
Dân chúng đã dùng ngay chính sách sửa sai của Chính phủ để đòi lại chồng con đã bị giết, tài sản đã bị cưỡng đoạt và đòi được di chuyển tự do vào Nam như đã cam kết trong Hiệp định Genevơ.
Giữa lúc đó, được tin chiều ngày 9/11/1956, Ủy Ban Kiểm Soát Ðình Chiến sẽ đi qua Cầu Giát để lên Hà Nội, hàng ngàn người đã kéo ra đường số 1 chờ đợị. Ðồng bào đã góp đơn lại giao cho 6 thanh niên đại diện đưa thư. Mấy ngàn đồng bào đã nằm ngay trên đường để chặn xe lạị. 6 thanh niên đã đưa cho viên sĩ quan Ấn Ðộ trong Ủy Ban mấy vạn lá thư đựng trong bao bố. Viên sĩ quan này cho biết sẽ trình lại cấp trên và trả lời vào ngày thứ Bảy trong tuần.
Sau đó, ngày 10/11/1956, khoảng 10.000 nông dân đã mở đại hội lần thứ hai tại xã Cẩm Trường để bàn thảo về ngày thứ Bảy. Nhưng ngay lúc đó, Chính quyền đã điều động 2 đại đội chủ lực và 1 đại đội công an võ trang huyện Diên Châu về xã Cẩm Trường để giải tán đại hội nông dân. Bạo động đã xảy rạ. Tiếng súng và lựu đạn nổ vang trời. Mặc dù tay không nhưng khí thế quần chúng quá mạnh, những người phía sau đã tràn lên thay cho những người gục ngã phía trước.
Cuối cùng, dân chúng đã bao vây đồn bộ đội, công an vào giữa đêm hôm dó. Chính quyền đưa thêm 2 trung đoàn về bao vây 10.000 nông dân tại xã Cẩm Trường. Dưới cơn mưa phùn lất phất cuối đông, cảnh tượng bi hùng đã diễn ra ở 1 trận địa giữa 10.000 nông dân và 2 vòng trong ngoài đầy những công an và bộ đội. Tờ mờ sáng này 11/11/56, các bà mẹ đã đánh trống, mõ kêu gọi dân chúng quanh vùng đến tiếp cứu. Xã Diễn Châu như bị động đất. Rồi 30.000 nông dân kéo đến vây phía ngoài 2 trung đoàn chính quy…Cuộc nổi dậy bộc phát quá lớn, quá mau, đã đi ra ngoài sự tiên liệu của cả 2 bên. Chính quyền đã tỏ ra rất lo lắng biến cố này vì Nghệ An là quê quán của ông Hồ Chí Minh; chưa biết cách giải quyết thế nào để gỡ thể diện cho mình và Đảng. Chính quyền cũng tìm cách liên lạc với Giám mục Trần Hữu Ðức nhờ ông giải quyết, nhưng ông đã trả lời:Tôi không biết về vấn đề chính trị, vì tôi là 1 nhà tu hành. Lúc bấy giờ, phía dân chúng đã có 1 số lượng vũ khí đáng kể, tịch thu được từ bộ đội. Chưa bao giờ 1 cuộc nổi dậy ở miền Bắc lại có đủ tất cả thành phần dân chúng, kể cả các đảng viên CS.
Ðêm 11 rạng ngay 12/11/1956, 1 số nghĩa quân lén trở về Quỳnh Lưu để tổ chức biểu tình yểm trợ cho dân quân xã Diễn Châu. Ðêm hôm đó, 3000 thanh niên các xã Do Xuyên, Ba Làng và Nông Cống (tỉnh Thanh Hóa) đã kéo vào yểm trợ nghĩa quân. 4g sáng cùng ngày, 1 Ủy Ban Biểu Dương Lực Lượng Nông Dân Quỳnh Lưu và Ủy Ban Tiếp Tế Nghĩa Quân được thành lập. Phụ nữ, trẻ em đã mang gạo, thực phẩm đến xã Cẩm Trường, nơi cuộc đấu tranh đã bước vào ngày thứ 3.
Rạng ngày 13/11/1956, 1 cuộc biểu tình lớn với sự tham gia của gần 100.000 đồng bào tỉnh Nghệ An. Bài hát Quỳnh Lưu đứng dậy đã được truyền đi khắp nơi, hoà với những đợt trống, mõ vang lên liên tục :
Anh đi giết giặc lập công
Con thơ em gửi mẹ bồng
Ðể theo anh ra tiền tuyến
Ngày mai giải phóng
Tha hồ ta bế ta bồng con ta
Cuộc biểu tình đã tuần hành tiến về Ty công an Ngệ An, hô thật to những khẩu hiệu: Lương giáo đoàn kết chặt chẽ sau lưng các nghĩa quân… Tinh thần Quỳnh Lưu bất diệt... Công an tỉnh lẩn trốn từ lâu trước khí thế này. Dân chúng thi nhau nhảy lên nóc Ty công an, xé tan cờ đỏ sao vàng, đạp vỡ ảnh HCM và các lãnh tụ CS quốc tế…
Trước tình hình này, Chính phủ ra lịnh cho Văn Tiến Dũng điều động Sư đoàn 304 từ Thanh Hóa, Phủ Quỳ và Ðồng Hới về bao vây nghĩa quân. Sư đoàn này quy tụ nhiều bộ đội miền Nam tập kết mà Hồ Chí Minh muốn sử dụng, thay vì dùng bộ đội sinh quán ở miền Trung hoặc miền Bắc, để có gì thì đổ cho binh lính miền Nam nóng tính này.Trận địa tại xã Cẩm Trường đã lên đến 5 vòng đai giữa dân quân và quân chính phủ. Buổi chiều cùng ngày, nghe tin dân quân xã Cẩm Trường bị Sư đoàn 304 vây, gần hàng chục ngàn người đã tiến về xã Cẩm Trường để tiếp ứng cứu. Vòng đai chiến trận đã tăng lên lớp thứ 6. Buổi tối ngày 13/11/1956, hơn 20.000 nông dân từ Thanh Hóa lại kéo vào tiếp viện, mang theo đầy đủ lương thực tính kế trường kỳ đấu tranh.
Ngày 14/11/1956, Văn Tiến Dũng huy động thêm Sư đoàn 312 vào trận địa quyết tiêu diệt nhân dân Quỳnh Lưu. Trước bạo lực đó, nông dân vẫn cứ quyết tâm tử chiến để bảo vệ căn cứ. Lịnh của ban chỉ đạo nghĩa quan được truyền đi:Chiến đấu đến giọt máu cuối cùng... Nhưng vì vũ khí quá thô sơ, nghĩa quân phải rút vào rừng sâu. Sau khi trận chiến kết thúc, quân đội VC đã xông vào các làng Thanh Dạ, Song Ngọc, Cẩm Trường bắt tất cả già trẻ lớn bé giải đi. Họ tra khảo từng người để tìm ra ban chỉ đạo đấu tranh nhưng vô hiệu, vì bất cứ ai, kể cả các em thiếu nhi đều tự xưng là người lãnh đạo cuộc nổi dậy này. Không bắt được ai, chính quyền đành thả bà con ra về, nhưng chính quyền tính kế bắt đi Linh mục Hậu và Linh mục Ðôn của 2 xứ Cẩm Trường và Song Ngọc. Dù 2 vị này đã nói, Chúng tôi là nhà tu hành, chúng tôi không biết gì đến việc nhân dân, nhưng cũng bị công an kéo lê lên xe giải về Hà Nội.
Chính quyền bắt 2 vị linh mục phải lên đài phát thanh đổ lỗi cho giáo dân và nông dân, nhưng 2 vị không bằng lòng. Chính quyền đe dọa nếu không tuyên bố như vậy thì sẽ giáng tội cho 2 vị là những người cầm đầu cuộc khởi nghĩa phản động này. Họ mang hình ảnh Linh mục Tấn bị thủ tiêu ở Phủ Quỳ ra dọa nạt. Cuối cùng, 2 vị phải tuyên bố ngược lại sự thật.
Dù nhà cầm quyền, vẫn cố tình che dấu, xuyên tạc…cuộc nổi dậy của nhân dân Quỳnh Lưu cho đến ngày hôm nay; dù họ đã dùng bạo lực đàn áp trong biến cố Quỳnh Lưu, nhưng tinh thần yêu nước, can trường của người dân các tỉnh miền Trung nói chung, và ở tỉnh Nghệ An nói riêng, đã soi sáng cho các thế hệ sau con đường chính nghĩa để đòi lại tự do.

23 nhận xét:

  1. Bây giờ tôi mới được biết đến sự thật này.

    Trả lờiXóa
  2. Những người biểu tình năm ấy
    chắc giờ còn sống cũng già lắm !
    Thế đấy :
    MỘT THỜI KỲ DÀI QUÁ THƯƠNG THƯƠNG...

    Trả lờiXóa
  3. Bác Đào có phải là CAM không ?có phải là chim mồi của nhà cầm quyền không mà dám nói những điều như vậy nhỉ?

    Trả lờiXóa
  4. Tui không thể tin những thông tin này.Khi đó tui còn nhỏ,nhưng còn rất nhiều người quê tui biết.

    Trả lờiXóa
  5. Tại sao tui cũng ở Nghệ An mà bây giờ mới nghe câu chuyện này nhỉ. Có liên quan gì đến ông Nguyễn Sĩ Đông = Đồng Sỹ Nguyên không hở bác Đào ?

    Trả lờiXóa
  6. Thông tin lịch sử hay quá bác Đào ơi. Đúng là một trang sử bi hùng của nông dân xứ Nghệ, giống như phong trào Xô viết Nghệ Tĩnh thời 1930-1931. Sao lâu nay không thấy ai nhắc đến sự kiện này nhỉ?

    Trả lờiXóa
  7. Cảm ơn Bác Đào đã dũng cảm nói lên sự thật này.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. BẠN ĐÃ TIN VÀO ĐIỀU BỊA ĐẶT NÀY SAO?NĂM ĐÓ ANH ĐÀO MẤY TUỔI,VIẾT BÀI NÀY THEO TÀI LIỆU NÀO?
      CÁI CỐT YẾU CỦA NHÀ VĂN LÀ PHẢI TRUNG THỰC,NÓI CÓ SÁCH.

      Xóa
  8. Tôi không tin cha Phạm Viết Đào này, lí do là nhiều bài đăng rất lung tung, vay mượn linh tinh, không xác thực.Nói chung là rất vớ vẩn !

    Trả lờiXóa
  9. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  10. Nghệ an đúng là nôi của các cuộc cách mạng. Cảm phục!

    Trả lờiXóa
  11. Từ nhỏ tới già tôi chưa hề biết sự thật bi hùng này.Thậtquá đau xót cho đồng bào ,cho người nông dân Xứ Nghệ anh hùng.Tôi không hiểu tại sao đó là quê hương của Hồ chủ Tịch ,vị lãnh đạo của cách mạng sao bộ đội của ông Hồ chí Minh (nghe gọi tên là bộ đội cụ Hồ,tôi học văn học rất thích bài đêm nay Bác không ngủ-thể hiện tình cảm của bộ đội với Hồ chủ tịch rất khắn khít,rất thân tình)lại nở đành lòng đàn áp,giết chóc chính ông cha của mình.Tôi không sao hiểu được ?!!!
    Dẩu sao cũng xin cám ơn nhà văn Phạm Viết Đào.
    "KHÔNG TIN ĐƯỢC DÙ ĐÓ LÀ SỰ THẬT".Tôi cũng là người xứ Nghệ ly hương nhưng tôi hoàn toàn không hề biết một lịch sử bi hùng này ở quê hương yêu dấu của mình.
    QUÁ ĐAU LÒNG CON QUỐC QUỐC!

    Trả lờiXóa
  12. Ai ở Quỳnh Lưu hỏi các cụ bô lão xem thực hư thế nào, chứ với quy mô thế này thì rất lớn rồi.
    Tôi thì tôi không tin có vụ này đâu.

    Mà bác Đào cũng cho đăng bài này à, hay là bị hack nhỉ ???

    Trả lờiXóa
  13. Day la cach doi sua sai CCRD cua Qunynh Luu, ma sau do thi ong Ho phai lay khan tay lau nuoc mat o dai hoi III ? Roi se co luc cong luan se doi hoi lich su tra loi cho su kien CCRD do./.

    Trả lờiXóa
  14. Tôi 65 tuổi,có biết việc này,nhưng k cụ thể.Cùng đơn vị ,vẫn đùa Nghệ an là dân nổi loạn từ hàng chục năm nay rồi.Khi làm rể NA tôi được nghe và tin điều PVD nói là có

    Trả lờiXóa
  15. Có thể có cuộc nổi dậy, đòi những điều xoay quanh chuyện Đạo .. và cũng có thể có chuyện đàn áp ... song ở mức độ lớn như thế, ghê rợn như thế thì chắc chắn là không có. Tôi ở chính quê N.A thậm chí ở ngay giữa vùng mà bài này nói đến. Tuy nhiên, nhiều tên địa danh, nhiều chi tiết sai đến ngờ nghệch, rất buồn cười. Giọng bia đặt, tâng bốc hiện lên rất rõ. Nó chỉ có thể đánh lừa cảm giác của những ai xa xứ, lạc lõng và có vấn đề với "CS" mà thôi. Từ chuyện của công giáo để chuyển thành chuyện của CHÍNH TRỊ là dụng ý chính của bài viết. Nhìn chung là nói quá sự thật nhằm những mục đích không tốt. Đánh lạc hướng nhận thức và làm sai lệch tình cảm, nhận thức của người đọc.
    Hãy nhìn nhận cho tinh tường để đăng tải lại những bài viết kiểu này. (cảm ơn.) Chào.

    Trả lờiXóa
  16. Khi đưa lên trang bài viết này tôi đã có cảm nhận đúng như bạn nặc danh vừa viết. Năm 1956, nhà tôi gần song Lam, tôi đã chứng kiến những đoàn thuyền hàng chục chiếc bơi ngược Sông Lam, từ Vinh lên do những giáo dân từ Nghi Lộc bơi lên. Họ vừa bơi vừa hô đả đảo Chính phủ Hồ Chí Minh...
    Tôi đưa lên để ai là người chứng kiến có thể trao đổi lại để tránh một chiều. Hôm qua tôi có trao đổi với Giáo sư Văn Như Cương về chuyện này, ông là người Quỳnh Lưu. Ông cho biết có chuyện đàn áp, bao vây nhưng chỉ bao vây một xã của Quỳnh Lưu thôi, do đó không thể có chuyện điều động hàng sư đoàn bộ đội về.
    Thông tin như thế là đã rõ. Hạt nhân của bài viết là có, có sự phóng đại lên. Việc đưa tin này lên là cần để mọi người nhớ về một sự thật lịch sử...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nguyễn Thục Hiền23:04 Ngày 24 tháng 1 năm 2012

      Thủa ấy tôi mới 11 tuổi-sau sự kiện này mới có chuyện "sửa sai"-Tôi nghe nói(mà quê tôi cũng có)chuyện thương tâm,nên dân phản ứng,tôi tin nếu sự việc xảy ra như bài viết của ông PVĐ,thì nguyên nhân sâu xa lại khác.
      Quê tôi có bài vè:Chưng trứng nổ niêu
      những người nói điêu
      thì là cốt cán
      những người cách mạng
      thì bị cùm gông
      những kẻ nói không
      thì làm CHẤP HÀNH
      Những đứa trẻ ranh:
      là nông dân lao động!

      Xóa
  17. sự kiện này là có nhưng đéo đến mức vãi lồn như thằng này kêu.mà đm cái bài viết của mày thì lên trang mạng của bọn phản động giống nhau y hệt.mày có biết 1 sư đoàn(trc gọi la đại đoàn) có sức mạnh ntn ko? đm toàn sư đoàn thép đấy con ạ.đánh pháp,pháp còn sợ chứ đừng nói mấy cái thằng thiên chúa chúng mày.bố mày là con nhà nòi cộng sản,thằng nào thích chửi nhau thì về BẮC GIANG gặp bố mày nhá.à quên(bố mày làm công an các con ạ,bên chống phản động)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. sao lại phải chửi nhau với bọn Thiên chúa giáo phản động bán nước làm gì cho bẩn mồm hả bạn

      Xóa
  18. Tôi được một bạn bên Châu Xuân Nguyễn Blog mách cho bên này có bài này.
    Xin cám ơn gia chủ PVĐào và nhân đây tôi xin nói thêm:
    Việc Nổi Dậy Quỳnh Lưu là việc mà chúng tôi ở trong Nam biết rõ và biết từ lâu, vì nó có bí mật gì đâu? có bí mật chăng là với những người sống dưới chế độ CS miền bắc dưới tay HCM và đàn em của ông ta mà thôi, vì trong 20 năm thiên đường mù xã nghĩa hỏng này, tất cả đều bị nhà nước CS lừa dối, đe dọa và bưng bít thông tin triệt để. Cho đến sau 75 thì người dân Việt lại bị lừa và bưng bít kiểu khác (đổi kiểu play)...

    Những thông tin trong bài này tổng quát là ĐÚNG. Nhưng theo tôi, vẫn còn thiếu!
    Những dữ liệu cần thiết, hiện trong thời điểm này, rất khó mà hoàn thiện cho dẫu đây là một sử liệu vô cùng quý giá và cần thiết cho một khảo cứu, dẫn chứng đầy đủ và nghiêm túc cho cái hiểm họa CS mà người Việt không thể không nhớ đời!!! Hãy chờ thêm 1 ít nữa thôi...sẽ phục hồi lại tất cả diễn biến thực của Nổi Dậy Quỳnh Lưu...
    Tôi chỉ xin góp thêm 1 ý nhỏ này: người đọc sử, hãy có cái trí mẫn tiệp và tưởng tượng, liên tưởng một cách rộng lớn và logical, cho cùng một chủ đề nghiên cứu, bởi vì, sử liệu, tuy đã bị hao, bị mất, bị rách ít nhiều, nhưng sử tính thì không mất đi đâu được. Tôi muốn bạn đọc thử đọc qua bài Cái Đêm Hôm Ấy... Đêm Gì?- của Phùng Gia Lộc, để tự làm một sử gia tài tử, và tự suy nghiệm ra bản chất của việc độc ác, đàn áp con người bằng bạo lực hòng dành chỗ thống trị ăn trên ngồi trước đồng bào! chứ đừng tủn mủn tranh cãi nhỏ nhen với vài chi tiết lặt vặt vô nghĩa!
    -Lê Tùng Châu-

    Trả lờiXóa
  19. Bác Đào cứ ngỡ mình là vĩ nhân hay sao mà đăng các bài chẳng ra gì. Bác thử viết một bài về Côn Đảo hay về phong trào tố cộng ở miền Nam thời chống Mỹ xem, các "nhà dân chủ" sẽ xé xác bác ra. Bác cũng thuộc nhóm trí thức dởm mà thôi.

    Trả lờiXóa
  20. Dân Nghệ An thật Anh hùng, cái nôi của CM. Xin cảm ơn bài này của Bác Đào. càng biết thêm những sự thật bị bưng bít trong chế độ CS

    Trả lờiXóa